Văn hóa lễ hội đi về đâu ?

     

         (Ngày tận thế - Người đàn ông đang gào thét giữa đám đông chen nhau trong Lễ hội xin Ấn Đền Trần - Nguồn ảnh: Báo Tuổi Trẻ) 

         Người ta đi lễ có lẽ vì lòng tham nhiều hơn là sự tín ngưỡng.

         Điều nguyện ước đầu năm của một số đông là USD vàng và chức vụ. Nếu có một người đó cầu nguyện được thăng quan tiến chức thì việc này cũng đồng nghĩa với niềm hy vọng kiếm được nhiều các "đơn vị tiền tệ" chứ không phải là sự cống hiến phụng sự cho đất nước.

         Lòng tham. Vâng chính lòng tham đã biến tướng các lễ hội tại Việt Nam trở thành nơi buôn bán thánh thần. Không gian tĩnh lặng sự tôn nghiêm hàng nghìn năm đã trở nên chen lấn hỗn độn rác rưỡi ngập đầu vào những ngày lễ hội. Khi nhìn vào phóng sự ảnh trên các phương tiện thông tinm đại chúng người ta có cảm giác như xem những giây phút cuối cùng của  ngày tận thế !

         Người ta đổi chác chen chúc đút tiền vào những chỗ có thể "nhét" được trong những tượng Phật nhằm mưu cầu danh lợi. Có những kẻ đem những xấp tiền mặt mâm cao cỗ đầy "hối lộ" Quan Thánh mong ngài độ lượng "giáng phép" cho thoát nạn tù tội (do lỡ tay nhúng chàm ) các vị mù quáng đến mức cứ tưởng rằng thánh thần cũng như người trần có tiền là mua được tất cả thậm chí "cải hoán" được số mệnh của mình bước ra ngoài quy luật của muôn đời gieo nhân nào thì gặt quả đó.

         
                 (Người ta đang mua bán thánh thần - Nguổn ảnh: Báo Tuổi Trẻ)
         Họ chắp tay lên đầu để vái trong lời khấn là sự ích kỹ và lòng tham vô đáy USD được tính bằng đơn vị triệu vàng vay Bà Chúa Kho tới hàng ngàn cây chức vụ mơ đến cỡ Phó Tổng Giám đốc Thứ Bộ trưởng ...

         Tìm đâu thấy lời nguyện cầu cho đất nước được thanh bình ấm no và hạnh phúc ?

         Trong chừng mực nào đó văn hoá lễ hội đã mất đi sự kiểm soát các Ban quản lý tại các khu di tích tỏ ra quá nhu nhược yếu kém ...trong các khâu tổ chức. Nhìn những cái lắc đầu của khách du lịch nước ngoài trước một đám đông chen lấn đánh nhau gào thét lòng ta cảm thấy se lại và vô cùng xấu hổ. Chính chúng ta đã đánh mất những điều thiêng liêng nhất của cha ông để lại một đất nước được gọi là ngàn năm văn hiến.

         Có một quan điểm cho rằng mọi người cần được giáo dục về văn hoá lễ hội quá trình giáo dục cần phải thường xuyên bền bĩ và lâu dài. Tuy nhiên cái gốc của vấn đề không phải là bây giờ mới bắt đầu hay chúng ta chưa từng làm việc này. Tại sao cách đây hàng trăm năm với quốc phục chỉnh tề những người dân quê hành lễ tại các di tích lịch sử đền chùa .. một cách trang trọng cung kính. Ngày ấy người ta đau có cầu nguyện chức tước vàng bạc một cách hỗn độn chơ búa như bây giờ. Một nét văn hoá lễ hội xưa vô cùng đẹp và đáng quý !

         Có lẽ cần nhiều năm sau nữa con cháu mới bắt chước được những điều mà thế hệ cha ông đã từng làm cách đây hàng thế kỷ.

         Đã đến lúc những người có trách nhiệm hãy gióng lên hồi chuông cảnh báo cho văn hoá lễ hội tại Việt Nam. Với những hành động thiết thực cụ thể chúng ta cần sắp xếp quản lý để các ngày lễ hội trở nên quy cũ và nề nếp. Người dân sẽ cảm thấy dễ thở hơn trong những chuyến hành hương lễ hội và cầu nguyện.

         Đối với văn hoá tâm linh và tín ngưỡng ngày hôm nay chúng ta hãy cùng nhau cố gắng làm những điều tốt đẹp để con cháu đời sau khỏi phải khinh bỉ và noi gương.  

vũ thu huế

theo anh thì nó đi về đâu. theo em thì chả đi về đâu được hic hic. nó cứ lửng lửng lơ lơ như thế. để mãi là chuyện biết rồi nói nữa.
dường như em đọc bài này quá muộn nhưng cam đoan là chỉ muộn về mặt thời gian thui.

huỳnh minh tâm

từ tâm

tâm đại lộc lần đầu ghé trang anh đẹp hử đã nghe Đường về của Vũ đức sao biển chưa ? thật tuyệt. Nhớ ghé trang tamdailoc chơi có mấy bài về nhạc ấy. Chúc khỏe

truongvankhoa

Thanh Khâm viết comment còn hay hơn cả bài viết của anh.
Cảm ơn em nhiều nhé !
Bài viết của em đã nói lên rất nhiều "tinh xấu" cố hữu của con người: "Tới đâu cũng chen lấn không đủ kiên nhẫn không thích xếp hàng để đợi đến lượt mình vì sợ … mất phần"
Tuy nhiên chúng ta cũng nên nhìn nhận và đề caop những khía cạnh tích cực trong các lễ hội rất văn hóa và đậm đà tính dân tộc của người Việt chúng ta.
Chúc em sức khỏe và hạnh phúc.
Chúc mừng ngày Quốc Tế Phụ Nữ (8/3() !

Thanh Khâm

Anh Khoa rất thân mến
Hôm nay em mới có cơ hội lên mạng vài lời chia sớt cùng anh đây.
Bài viết này hay lắm nghe rất mạnh mẽ đáng để cho những ai tham lam mê muội phải suy nghĩ (“tội” cho cái người ngữa mặt lên kêu “Trời ơi...” trong hình quá). Nó nói lên được cái tính xấu cố hữu còn thấm sâu trong lòng người dân chúng ta: Tới đâu cũng chen lấn không đủ kiên nhẫn không thích xếp hàng để đợi đến lượt mình vì sợ … mất phần.

Người ta tin mà không biết tin cái gì? niềm tin giống như một sự a dua thấy người ta xin mình cũng xin mà quên đi luật “nhân - quả”. Về phía người có trách nhiệm hữu quan thì thôi cũng nên "thông cảm" cho họ vì họ còn "yếu kém trong khâu quản lý" anh à cái được của họ ở đây là họ thu được nhiều tiền thông qua “dịch vụ” của những lần tổ chức lễ hội thế là được rồi "đồng tiền đi liền khúc ruột" mà. Hơn nữa ngày nay xã hội chấp nhận tự do tín ngưỡng nên người ta đã làm thinh để cho các "tín hữu" tự do phát triển lễ hội của mình mà chẳng cần xem xét nghiên cứu hay gì gì cả cứ để tha hồ mọc lên như…cỏ dại chẳng biết đâu mà lần.
Nói thế thôi chứ cũng không nên bi quan quá anh à em có đọc bài báo của tờ Tuổi Trẻ Thứ Ba ngày 2/3/2010 vừa rồi ở đó cho thấy trong lễ hội Nguyên Tiêu (16 tháng Giêng) tại Hội An – quê hương Quảng Nam của anh - người dự Lễ Hội xếp hàng vào Chùa rất trật tự chính quyền và cơ quan hữu trách đã tổ chức rất tốt đem lại sự thoải mái hài lòng cho người đi trẩy hội…

“Trong bóng tối bao giờ cũng có chút ánh sáng… ở phía cuối đường hầm”. Thế là tốt rồi hén anh.
(Chỗ em ở “sắp” có internet rồi đó hy vọng sẽ được gặp anh và các bạn của anh trên trang blog này thường xuyên hơn trong một ngày không xa). Đặc biệt ngày 8/3 đã đến gần kề rồi em xin chúc “cả nhà ta” (chung và riêng) - tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống thường nhật của mình.

truongvankhoa

Ngôi nhà rường cổ có 100 năm tuổi là của dòng họ nhà anh. Đẹp và cổ kính.
Hàng tuần anh vẫn thường xuyên quay về lại nơi ấy để tìm lại sự thanh bình ấm áp và tĩnh lặng.
Chúc em gặp nhiều niềm hạnh phúc

truongvankhoa

Cảm ơn Hoàng Ngọc Lan rất nhiều !
Comment rất hay và rất sâu sắc. Với cách nhìn sắc sảo Hoàng Ngọc lan đã phản ánh khá chính xác những gì của lễ hội hôm nay. Nó hòa toàn khác và biến tướng một cách "dị hợm" so với với những lễ hội của người Việt cách đây hàng trăm năm.
Chúc em vui và gặp nhiều may mắn !

truongvankhoa

Hạc Đỉnh ơi !
Cảm ơn em đã chia sẽ và có những cảm nhận sâu sắc về những "tai hoạ" của lễ hội.
Thật ra trên cuộc đời này tại sao lại có những con người "mê muội" đến như vậy?
Phúc đâu chẳng thấy thấy trước mắt là họa rồi. Còn nhiều hình ảnh phóng sự về lễ hội còn "rùng mình" hơn nữa.
Chúc em vui và hạnh phúc

truongvankhoa

Cảm ơn Kim Liên nhé !
Lâu lắm anh mới post bài. Công việc ngân hàng sau Tết hơi nhiều nên cũng ít có thời gian để viết.
Chúc em vui và hạnh phúc !

truongvankhoa

Xin cảm ơn Anh Lê Trung Tiết đã ghé thăm và có những chia sẽ đáng quý. Khoa đã ghé thăm nhà anh và được biết nhiều về nhưữg tác phẩm của anh.
Chúc anh vui khỏe và công tác tốt.

truongvankhoa

Cảm ơn Nguyễn Minh Hương đã ghé thăm.
Gia đình anh vẫn khỏe và đón Tết vui vẻ. Tuy nhiên "không dám đi dự những buổi lễ hội đầu năm.
Chúc em vui và gặp nhiều may mắn !