CUỒNG TÍN

             

Những giá trị tinh thần nét văn hóa cổ xưa khi bị lạm dụng vượt quá giới hạn đều trở nên hoang đường và cuồng tín. Những lễ hội vừa qua sau Tết âm lịch là một minh chứng. Văn hóa tâm linh cũng giống như thuốc an thần nếu dùng quá liều sẽ là một thứ á phiện nguy hiểm không thể nào dứt được và hệ lụy đến nhiều năm về sau...

Lễ khai ấn được tổ chức lần đầu tiên là vào năm 1239 (đời Trần) bắt đầu bằng các nghi thức cúng tổ tiên sau đó vua Trần mở tiệc chiêu đãi và phong chức tước cho những người có công. Lễ khai ấn đầu năm là một nét văn hóa lâu đời và mang tính nhân văn sâu sắc. Thông qua buổi lễ nhà vua sẽ tế lễ Trời Đất Tổ tiên thể hiện lòng thành kính với đất nước cha ông đồng thời cũng là một cách nhắc nhở Tết đã hết mọi người nên thực sự bắt đầu làm việc và cống hiến cho đất nước cho nhân dân..

            Nhân danh những tập tục văn hóa truyền thống của cha ông từ ngàn xưa để lại những người thực hiện lễ hội đã tiếp tay cho tình trạng mê tín dị đoan xảy ra một cách công khai quanh các lễ hội. Tại sao chúng ta phải tăng vọt số bàn phát ấn lên gấp 16 lần (75 so với 4) để phát "đại trà" hơn 10 vạn tấm ấn cho người đến dự ? Cho dù có tăng lên hàng trăm thậm chí hàng ngàn lần chúng ta cũng không thể đáp ứng hết "nhu cầu" thăng quan tiến chức một "biển người" đang ăn lương từ tiền thuế của dân. Phải chăng đó lợi nhuận thương mại hóa cách làm tiền trắng trợn từ nét văn hóa truyền thống của cha ông để lại ? Con cháu và những kẻ ăn mày quá khứ sẽ phải giá rất đắt cho những toan tính vụ lợi phản văn hóa bất chấp dư luận của xã hội và công chúng.

Thử hỏi trong đám người chen lấn giành giật từng lá ấn ở lễ hội Đền Trần có bao nhiêu là dân chúng ? Nếu điểm mặt hầu hết họ là các quan tai to mặt lớn với chức danh từ Phó Trưởng phòng các Ban Ngành trở lên...Lấy một tờ ấn mất bao nhiêu thời gian bao nhiêu của cải công sức thậm chí dẫm đạp lên đồng loại để tin rằng năm nay ta sẽ được thăng quan tiến chức ? Ảo vọng và niềm tin mông muội đã làm cho con người trở nên cuồng tín hơn bao giờ hết trong những năm gần đây.


                                (Mua Ấn Đền Trần - Thăng quan tiến chức kể từ đây ?) 
            Lễ hội tượng trưng đã thật sự bị biến tướng và lạm dụng. Người ta vẫn thấy nhan nhãn những chiếc xe công những ông bà béo tốt thuê người đội mâm vàng dọn dường đi lễ Bà Chúa Kho (làng Cô Mễ phường Vũ Ninh TP Bắc Ninh). Trong lời khấn cầu là lòng tham vô độ hẹp hòi và vị kỷ cá nhân chỉ biết mình chứ không hề biết đến thiên hạ đến quốc thái dân an. Sự mê muội mù quáng đã dẫn dắt hàng vạn người (có người vượt hàng ngàn km đường) đi vay tiền. Không biết Bà Chúa Kho có nhận được những gì từ dương gian cúng tế và ban phát cho ai nhưng mỗi ngày có hàng chục tấn vàng mã trị giá cả trăm triệu đồng bị hỏa thiêu tại đây. Thêm vào đó là tiền xăng tiền ăn ở đi lại của các quan chức. Sự  lãng phí không thể nào kể xiết trong lúc người dân đói khổ đang oằn mình chống đỡ cơn bão lạm phát đang cận kề. 

Hãy nghe một người dân bán hàng giải khát lâu đời ở Thành phố Bắc Ninh vừa nói vừa tủm tỉm cười: "Bà Chúa Kho được coi là thần coi kho có bao giờ mở kho cho thiên hạ vay tiền đâu mà cứ đổ xô đi vay rồi trả. Ngay người dân kinh doanh Bắc Ninh chúng tôi cũng chỉ đi lễ đền thôi chứ có ai vay mượn gì đâu mà vẫn làm ăn sinh sống đàng hoàng. Lạ thật các bác cứ đổ xô đi vay trả tiền bằng vàng mã thì chỉ làm giàu cho bọn buôn thần bán thánh vậy mà sao cứ ùn ùn đi thế nhỉ!".


(Lôi cả thánh thần vào vòng xoáy vay trả ở Đền Thờ Bà Chúa Kho)
            Bên cạnh những tâm hồn cao thượng cầu xin cho đất nước thanh bình no ấm mưa thuận gió hòa vẫn còn đó những kẻ vị kỷ cá nhân đặt lợi ích của bản thân mình lên trên hết. "Thương thảo và vay mượn" từ thế giới bên kia là thứ văn hóa thiển cận điên rồ và sơ khai của những kẻ có quyền và tiền. Với tâm trạng sợ hãi nơm nớp và lén lút ho thường có cảm giác đứng giữa biên giới của niềm hạnh phúc và nỗi bất hạnh. Chính vì thế cầu xin và dâng hiến lễ vật là điều không thể bỏ qua trong lễ hội Bà Chúa Kho và bất cứ những lễ hội nào cầu xin ra lộc. Họ đang tin và vẫn còn tin thế !

Mua quan bán chức vốn là tệ nạn muốn đời của trần thế. Nay con người lôi cả thánh thần những vong hồn ở cõi âm vào vòng xoáy vay mượn. Của cải tiền bạc ở dương gian là do sự lao động cần cù trong nhiều năm. Khi không mà có là viễn vông huyễn hoặc và hoang tưởng. Khi cuộc sống trở nên phức tạp hơn những tiêu chí định hướng cho tương lai bản thân không ổn định thì người ta tự trấn an mình bằng cách trao vận mệnh của mình vào tay một quyền lực cao siêu dù đó là một vị thần linh hay những tiên đoán của một lá số tử vi nào đó.

Sự u mê thường đẩy con người đến vũng lầy và chìm sâu vào bóng tối. Và như thế lễ hội có 2 con đường. Một con đường dẫn ta về sự thăng hoa trong đời sống văn hóa. Con đường còn lại dẫn đến sự băng hoại và cuồng tín.

truongvankhoa

Thanh Vân thân mến !
Anh rất vui khi em ghé thăm. Lâu lắm rồi anh không post bài trên yahoo.com nữa em ạ. Anh cũng quên mất mật khẩu bên đó nên phải dùnh nickname mới. Anh sẽ qua thăm em.
Cảm ơn em. Chúc em vui và sức khỏe.

Thanh Vân

Anh Khoa thân mến !
Lâu lắm rồi mới lại ghé thăm anh. Anh vẫn khỏe và viết đều như thế này là vui rồi. Em cũng đi lễ nhiều nơi thực tế đền Trần và Bà Chúa Kho được anh phân tích rất chân thực và sâu sắc. Nhất là bán ấn đền Trần không thể chấp nhận được không những lộn xộn còn mất hết cả vẻ tôn nghiêm nơi cửa phật. Em thích tới đền Bà Chúa Kho ở Hưng Yên hơn đền được xây trên nền kho tiền cũ nơi Bà cai quản và hy sinh nhưng không nổi tiếng như Đền ở Bắc Ninh vì thế ít người biết đến.

truongvankhoa

Hà My quý mến !
Nếu đi Hà Giang em tranh thủ ghé lại Bà Chúa Kho vào tháng 5/2011. Anh cũng có vài lần đi đến đó nhưng vào những thời điểm khác nên không khí nghiêm trang nhẹ nhàng có tính chất tưởng niệm và hoài cổ.
Cảm ơn em đã quan tâm. Bệnh đau lưng (cột sống)thường hay tái phát. Chắc phải đi Phan Rang châm cứu trong một ngày gần đây.
Chúc em sức khỏe và có nhiều niềm vui.

truongvankhoa

Gió thân mến !
Năm nay công việc tương đối nhiều nên cũng ít có thời gian lên mạng viết bài.
cảm ơn em. Chúc em đầu tuần vui và sáng tác nhiều.

ngoclinhhmt

Anh Khoa quý mến!

Chết rồi anh Khoa ơi! Năm Hồi năm 2000 em có đi vay BÀ Chúa Kho một ít tiền nhwng đến nay em chưa ra được để trả. Giờ làm sao??? Hì em gái nói thiệt đó.
CẢm ơn những com của anh lúc nào anh cũng rất cẩn thận... và rất quan tâm đến những chuyến đi của em... Em rất vui khi doc duoc những dòng cảm nhận của anh.
Chúc anh luôn bình an
( Bệnh cột sống của anh đã đỡ hơn chưa ạ?)

giophuongnam

Thăm Anh!
Vẫn chưa lên bài mới? Em thấy anh thường có bài viết chất lượng uy tín. Bài này em rất đồng cảm quan điểm của...tác giả đó. mến chúc anh vui và có bài viết hay.

truongvankhoa

Thân chào anh Nguyễn Hồng Bằng !
Cảm ơn những ý kiến của anh đối với văn háo lễ hội hiện nay. Rất mong anh thường xuyên ghé thăm trang blog này.
Chúc anh và gia đình được sức khỏe và hạnh phúc.

NHB

Những người làm công tác văn hoá của VN bị thế nào ấy. Có thể họ bị áp lực quá bởi 1 bên là kiếm nồi cơm và 1 bên là giữ nồi cơm. Nhưng sao mà lơ ngơ kệch cỡm đớn hèn cơ hội và tham lam quá thể. Hãy xem họ bày vẽ đủ thứ bôi vè bày đặt...(xin ấn trả lễ lên đồng quốc hoa quốc thơ...nhặng xị)làm bẩn hết cả thuần phong mỹ tục của dân tộc VN. Nghĩ mà chán.

truongvankhoa

Thynguyen81 thân mến !
Dấu ấn là trên cả tuyệt vời. Cần gì phải đi Đền Trần phải không em ?
Cảm ơn nhiều. Chúc em một tuần vui và hạnh phúc.

truongvankhoa

Gió thân mến !
Anh rất vui khi Gió ghé thăm và chia sẻ những quan điểm về lễ hội ở Việt Nam. Bận quá nên cũng chẳng có entry mới nào.
Cảm ơn em. Chúc em vui hạnh phúc và có nhiều sáng tác mới.