Xã Hội - Văn Hóa - Kinh Tế
truongvankhoa | 10 December, 2009 07:54
truongvankhoa | 07 December, 2009 14:24
(* Nhân đọc bài "Xoay xở lo bữa ăn gia đình" trên Báo Tuổi trẻ phát hành ngày 07/12/2009)
Khi được hỏi về vấn đề an toàn thực phẩm, ông Nguyễn Công Khẩn, Cục an toàn vệ sinh thực phẩm - Bộ y tế trả lời : "...Tôi cho rằng, trong thực hiện an toàn thực phẩm, người tiêu dùng phải từ chối hàng không rõ nguồn gốc...". Đứng trên giác độ quản lý Nhà nước, kiểu trả lời "ném bóng" qua cho dân chúng là chưa thể hiện rõ trách nhiệm của những người phải có trách nhiệm. Nói thế thì tội quá cho người dân ! Người ta biết lấy gì để từ chối khi họ mù tịt về thông tin, họ lại càng không có quyền hành và thời gian để truy tìm nguồn gốc của từng loại thực phẩm. Chẳng lẽ, mỗi buổi sáng, đi mua 1 hộp cháo dinh dưỡng cho con, chúng ta phải hỏi giấy đăng ký kinh doanh, xuất xứ, gốc gác của từng loại nguyên liệu, hương liệu ? Nếu có hỏi, chắc gì cô nhân viên bán hàng biết được những gì xảy ra với sản phẩm mình đang bán. Đến khi báo chí phanh phui, chuyện đã rồi, các cơ quan chức năng mới "chấn chỉnh" bằng những lối phát biểu suông, kiểu đối phó cho qua chuyện ? Và như thế, công việc hàng ngày của Cục an toàn vệ sinh thực phẩm cho đến từ Chi cục địa phương là những việc gì nếu không đề cập đến công tác kiểm tra định kỳ mức độ an toàn của các loại thực phẩm (có tính chất quy mô trên toàn quốc) để bảo vệ cho người dân ?
Lòng tham của con người là vô đáy ! Cách đây hơn 100 năm, Karl Marx đã từng nói, nếu tỷ suất lợi nhuận lên 300% thì tự treo cổ mình lên nhà tư bản cũng sẵn sàng làm. Nói trắng ra, khi nhà đầu tư kỳ vọng được được lợi nhuận "khủng" thì họ bất chấp tất cả. Khái niềm về đạo đức kinh doanh không còn và cũng chẳng hề tồn tại trong mắt các chủ cơ sở chế biến thực phẩm hàng ngày. Từ hành phí, dầu mỡ tái chế, cháo dinh dưỡng, thịt bẩn, gạo mốc,...tất cả đều luồn lách, qua mặt dễ dàng. Cơ quan nào đã cấp giấy phép kinh doanh ? Và sau khi được cấp giấy phép rồi, có những ai đang nhận lương từ tiền thuế của người dân thực hiện các chế tài cần thiết nhằm bảo vệ cho những người tiêu dùng vô tội ? Sức khỏe của người dân đang xuống cấp, những đứa trẻ suy dinh dưỡng ngày càng nhiều, bệnh tật hoành hành khắp mọi nơi,...Chỉ có điều, tai họa này không phải do "tại thiên" mà do chính con người tạo ra. Những kẻ vô lương tâm đã chế biến, phân phối những thực phẩm độc hại đến từng em bé, những cụ già, thậm chí đến từng bệnh nhân đang nằm chờ ở các bệnh viện.
Quá trình sản xuất và tiêu thụ thực phẩm đã có những "lỗ hổng" khá lớn, nó đã gây nên những hậu quả nghiêm trọng về đời sống, những di chứng năng nề đối với sức khỏe của người dân, tác hại của độc tố có thể kéo dài đến hàng chục năm sau. Một câu hỏi được đặt ra, chúng ta có luật pháp, có các cơ quan chức năng để thực thi pháp luật đó, có hàng rào kỹ thuật, có đầy đủ công chức trình độ cao (thậm chí quá nhiều) để bảo vệ sức khỏe người dân nhưng tại sao những thực phẩm độc hại kiểu này cứ đến đều đặn trong từng bữa ăn của chính chúng ta?
Đã đến lúc nói đến trách nhiệm và việc làm hàng ngày của Cục An toàn về sinh thực phẩm - Bộ y tế. Cơ quan nào và ai là người nào chịu trách nhiệm cụ thể cho những vụ việc liên quan đến an toàn thực phẩm trong thời gian qua ?
truongvankhoa | 25 November, 2009 16:20

Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: "Cái ta đáng ghét". Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.
Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người.
Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi. Hạnh phúc đã ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng.
Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự khổ đau và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh.
Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm.
Ðời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế, vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy yêu mến cuộc đời. Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội.
Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại. Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.
Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới. Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Ðôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loạị Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy trắng tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc nghiệt. Chúng tôi vẽ những đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực.
Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Ðời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.
Chúng ta đã đấu tranh. Ðang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dài. Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đại. Cõi nguời từ khước tước hiệu đó.
Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nua. Tôi đang muốn quên đi những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ. Ở đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn về sự băng hoại.
Nhân loại, mỗi ngày, đang cố bày biện những tiệm tạp hóa mới. Ðóng thêm nhiều kệ hàng. Người ta bán đủ loại: đói kém, chết chóc, thù hận, nô lệ, vong thân...
Những đấng tối cao, có lẽ đã ngủ quên cùng với chân lý.
Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.
Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng.
truongvankhoa | 20 November, 2009 14:29

Hãy nghe Bộ trưởng Bộ Nội vụ Trần Văn Tuấn trả lời đại biểu Lê Văn Cuông (Thanh Hóa) trong kỳ họp Quốc hội : "...Làm thế nào để chấm dứt tình trạng chạy chức ? Đây là việc khó, rất khó. Đòi hỏi cả hệ thống vào cuộc..." (nguồn: http//www.thanhnien.com.vn). Điều này có nghĩa là, có phải chúng ta đang "bó tay" và "đầu hàng" trước một thực trạng ?
Chạy quyền chức là một nguy cơ trực tiếp và lâu dài của đất nước. Bởi từ đó, những cán bộ không đủ năng lực và phẩm chất sẽ "lọt vào", điều hành công việc và làm "mục ruỗng" các cơ quan Nhà nước. Đã từ lâu, dư luận (mặc dù không có bằng chứng) vẫn cho rằng, đầu tư cho dự án "chạy chức quyền" là siêu lợi nhuận. Hay nói trắng ra, để có lợi nhuận, nguồn thu về khi đạt được chức quyền (bằng cách chạy) bao giờ cũng kỳ vọng lớn hơn số tiền đã bỏ ra ban đầu. Và như thế, bài toán chi trước rồi thu sau sẽ được thực hiện trong suốt thời gian dài tại chức. Thu ở đâu và thu như thế nào thì lại một chuyện khác, chỉ có điều nó sẽ đồng nghĩa với hối lộ, tham nhũng, một vấn nạn đến giờ chúng ta vẫn chưa có thuốc chữa .
Vấn đề được đặt ra là tại sao chúng ta không minh bạch, công khai và dân chủ trong quy trình đề bạt cán bộ ? Tại sao chúng ta cứ để một kẻ nào đó độc đoán hoặc một nhóm người có quyền lực quyết định các chức vụ trong cơ quan, doanh nghiệp ? Sẽ là ảo tưởng, nếu chúng ta trông mong vào sự tự nguyện, tự giác của cán bộ, vì đó là quyền lực, là bổng lộc. Không có thiết chế ràng buộc, giám sát việc họ đang làm thì đừng mong họ tự giác chấp hành những quy định đã ban hành.
Chúng ta đang hướng đến một xã hội văn minh. Ở đó, những trật tự về tổ chức được thực hiện một cách minh bạch và dân chủ. Người dân chỉ tâm phục, khẩu phục khi người lãnh đạo trong mắt họ là xứng đáng, tâm huyết, đi lên bằng chính năng lực thực có chứ không phải đi lên bằng cách chạy chọt và mua bán chức tước.
Một chức danh đề bạt, bổ nhiệm phải có nhiều ứng cử viên, các ứng cử viên phải có chương trình hành động, phải đối chất, tranh luận công khai với các ứng cử viên khác, phải trả lời các câu hỏi một cách minh bạch cho các công việc sắp đảm nhận. Đó chính là một trong những căn cứ để thực hiện quy trình đề bạt, bổ nhiệm mà tất cả những người dân đều mong muốn, đồng tình và ủng hộ.
Đất nước đang đổi mới. Chính vì thế, chúng ta thật sự cần những người tài giỏi. Chính sách chiêu hiền đãi sĩ không phải là một nghi thức và cần phải có chế tài cụ thể để thực thi một cách hiệu quả. Tệ nạn chạy chức, chạy quyền đã đi ngược lại chính sách đó !
Quản trị điều hành nhân sự càng không phải sử dụng người "thấp" hơn mình để dễ bề chỉ đạo, sai khiến. Cũng cần nói thêm, không ít lãnh đạo các cơ quan, doanh nghiệp Nhà nước không thích những người gỏi hơn mình. Họ tìm mọi cách "đẩy" người tài đi nơi khác để chiếm vị trí "độc tôn". Bên cạnh đó, họ tuyển dụng, lôi kéo và đề bạt những kẻ bất tài, hèn kém, nhu ngược để củng cố thêm quyền lực. Thực trạng này đã kìm hãm sự tiến hóa của xã hội và đi ngược lại xu thế của thời đại. Hay nói cách khác, chiêu thức "ngu để trị" đã trở nên lỗi thời và lạc lỏng giữa nền văn minh của nhân loại.
Chúng ta vẫn còn nhớ, trước nấm mồ của một nhà doanh nghiệp nổi tiếng người Mỹ có một tấm bia khắc dòng chữ lưu danh: Nơi đây yên nghỉ một người mà tài nhất là lôi kéo được những người giỏi hơn mình !
truongvankhoa | 17 November, 2009 10:11

(* Kính tặng các Thầy, Cô giáo
nhân ngày Lễ Hiến Chương Nhà Giáo 20/11/2009)
Bao năm chèo chống một chuyến đò
Chở những cuộc đời, những âu lo
Mong sao một chuyến đầy một chuyến
Vuông tròn thiên chức của trời cho
Nhiều đêm giáo án mở trên tay
Lặng những ưu tư nặng tháng ngày
Quầng mắt trở trăn từng con chữ
Dòng đời trăn trở có ai hay ?
Dẫu mỗi một năm một thêm già
Mà vẫn trẻ hoài nỗi thiết tha
Vẫn lòng mong mỏi ngày thêm lớn
Trên những chuyến đò đã đưa qua
Yêu làm sao ánh mắt học trò
Dâng cả cuộc đời chẳng đắn đo
Trao hết tương lai niềm hy vọng
Của mỗi một năm một lần đò
..............
truongvankhoa | 14 November, 2009 09:03

Chúng ta nên đọc lại. Chúng ta phải tin rằng, một thế hệ được giáo dục tốt sẽ khai hoa và kết quả. Chúng ta đang thật sự cần một nền giáo dục tốt. Và như thế, chúng ta có quyền hy vọng xã hội sẽ trở nên tốt đẹp hơn.
Kính gửi Thầy !
Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một người chính trực, cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ gặp một nhà lãnh đạo tận tâm.
Bài học này sẽ mất nhiều thời gian tôi biết, nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng mỗi một đồng đô la kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đô la nhặt được trên hè phố.
Xin hãy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cho cháu tránh xa sự đố kị. Xin hãy dạy cho cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ đánh bại nhất.
Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách, nhưng cũng hãy cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
Ở trường xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi trượt còn vinh dự hơn gian lận trong khi thi. Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm.
Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng đối với những người hoà nhã và cứng rắn đối với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
Xin dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp.
Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã. Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn thận trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.
Xin hãy dạy cho cháu biết rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình.
Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện được những thanh sắt cứng rắn.
Xin hãy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân bởi vì khi đó cháu sẽ có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.
Đây quả là một yêu cầu quá lớn, thưa thầy, nhưng xin thầy cố gắng hết mình. Nếu được như vậy thật là điều tuyệt vời đối với con trai tôi.
truongvankhoa | 09 November, 2009 08:49
* Bài viết đã được đăng trên Báo Đất Việt và mạng tin nhanh Việt Nam: www.vnexpress.net (10.11.2009)
(Người dân Thành phố Đà Nẵng vừa bắt quả tang một cây xăng gian lận và vụ việc đã được phản ánh trên Báo Thanh Niên, số phát hành sáng ngày 9.11.2009)
Lợi nhuận là mục tiêu của doanh nghiệp nhưng tối ưu hoá "hiệu quả kinh doanh" bằng cách móc túi người tiêu dùng như các cơ sở xăng dầu thì quả là không có đạo đức. Từ công đoạn gắn chíp điện tử tại các cột xăng để ăn chặn đến việc bán xăng dầu kém chất lượng đã phơi bày một thực trạng cần phải được báo động. Thật không quá đáng khi các chuyên gia nước ngoài khuyến cáo rằng, môi trường kinh doanh của chúng ta vẫn còn "low trust society" (xã hội thiếu chữ tín)
Hành động "moi tiền" thiên hạ của các cơ sở xăng dầu thật ra đã có từ lâu và trở thành một thói quen được thực hiện khá dều đặn trong một thời gian dài. Có bao nhiêu người tiêu dùng bị móc túi ? Số tiền bị mất là bao nhiêu ? Chắc có lẽ không thể thống kê được nhưng điều mà chúng ta có thể đếm được là đạo đức kinh doanh đã xuống cấp đến mức dộ nào?
Chúng ta đang hướng đến một xã hội văn minh, ít ra trong quá trình phấn đấu để dược điều đó, cả cộng đồng phải có trách nhiệm dẹp bỏ nạn "cướp ngày" đang hoành hành khắp ngõ ngách. Càng ngày càng có nhiều danh hiệu, có thêm những buổi lễ trọng thể tôn vinh các doanh nghiệp giỏi, làm ăn chân chính nhưng trong mắt những người tiêu dùng, cái quan trọng và thiết thực hơn cả là của cải của họ làm ra cần được bảo vệ và đừng bao giờ bị móc túi kiểu như vậy. Lòng tin đã trở thành yếu tố quan trọng bậc nhất trong kinh doanh, khi niềm tin đã mất, doanh nghiệp sẽ bị mất tất cả. Người Nhật biết giữ chữ tín vì họ không bị lòng tham trước mắt bị che khuất, không kinh doanh theo kiểu dối trá, chụp giật. Bởi thế, sau thế chiến thứ II, nền kinh tế Nhật bản đã được phục hưng nhanh chóng vì đạo đức trong kinh doanh đã được đặt lên hàng đầu, điều đó đã tạo một lòng tin trong xã hội và sản phẩm của họ đã được thế giới đánh giá cao.
Các doanh nghiệp hiện nay thường có xu hướng vị kỷ, đặt lợi ích của mình lên trên lợi ích của toàn xã hội. Do vậy, chúng ta không thể kêu gọi lương tâm và đạo đức một cách chung chung mà Nhà nước cần có một thể chế buộc họ phải tuân theo các chuẩn mực tối thiểu. Điều đó có nghĩa rằng, các quy định hiện hành về xử phạt của Chính phủ chưa đủ sức răn đe và ngăn chặn những hành vi gian lận của các cơ sở kinh doanh xăng dầu hiện nay. Liệu rằng, các cơ quan chức năng có đủ sức thực thi các biện pháp đồng bộ một cách kiên quyết để chấm dứt ngay công nghệ "rút" xăng để bảo vệ người tiêu dùng. Người dân đang rất cần những việc làm thật hữu hiệu của các cơ quan chức năng chứ không phải nghe lời đề nghị, hô hào chung chung cho có chuyện rồi mọi việc đâu cũng vào đấy !
Đạo đức trong kinh doanh là một phạm trù rất rộng, câu chuyện còn dài nhưng có lẽ không thừa khi chúng ta nghiệm lại câu nói của một giáo sư người Mỹ khi đề cập đến đạo đức trong kinh doanh: "Cộng đồng cần phải được bảo vệ để tránh khỏi những con người đặt mọi lợi ích cá nhân lên trên hết *".
*(Business ethics:Communities need to be protected from those who put personal success before everything else")
truongvankhoa | 03 November, 2009 19:06
Trước hết, về mặt lý thuyết, chúng ta đồng tình với với Bộ KH-CN trong cách xử lý kỷ luật "vụ trao nhầm giải thưởng cho Vedan". Có thể hình thức kỷ luật chưa có gì nặng nhưng bản thân sự việc đã là một lời răn đe và khuyến cáo cho tất cả ai đã và đang chuẩn bị cho những danh hiệu hảo và đem về các giải thưởng tồi tệ.
Xét về gốc, giải thưởng "loạn cả lên" được nẩy mầm từ tính tham lam và háo danh của một số doanh nghiệp (phần đông các doanh nghiệp làm ăn đàng hoàng và không có những thói xấu này). Họ muốn đánh đổi chất lượng và danh tiếng sản phẩm của mình bằng phương pháp mua chuộc giải thưởng trong chốc lát. Hay nói cách khác, doanh nghiệp muốn có "thương hiệu kiểu mì ăn liền" chứ không phải bằng trí tuệ và sự lao động miệt mài hàng năm trời. Với cách làm này, doanh nghiệp đã đánh lận người tiêu dùng với những sản phẩm kém chất lượng, người dân bị lừa lọc bởi trắng, đen, vàng, thau lẫn lộn trên thị trường quảng bá thương hiệu. Tuy nhiên, để có những "gói giải thưởng" này, các cơ quan tổ chức, xét duyệt danh hiệu và giải thưởng đã tổ chức, mời mọc, môi giới kèm theo những lợi dụng về tiền bạc. Doanh nghiệp và cơ quan tổ chức giải, cả 2 đều là những kẻ không tử tế, sự cấu kết giữa danh và tiền đã lũng đoạn đạo đức kinh doanh vốn được coi là nền tảng của kinh tế thị trường. Đây chính là một tệ nạn xã hội cần phải được lên án !
Theo số liệu của Vụ nghiên cứu tổng hợp (Ban Thi đua - khen thưởng Trung ương), Việt Nam hiện có khoảng 100 hình thức tôn vinh doanh nghiệp. Điều này có nghĩa rằng, các doanh nghiệp có rất nhiều cơ hội "chen chân" để dành giật các loại giải "top ten', từ "bạc", "vàng" đến "bạch kim",.... Giải thưởng nhiều khi giống như hàng hoá ở ngoài chợ, chỉ cần "bắn tiền" là có ngay, giải thưởng được phục vụ và tiếp thị tận nơi, từ thượng vàng đến hạ cám. Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần May Sài Gòn 3, ông Phạm Xuân Hồng, từng nhận rất nhiều lời đề nghị "đóng tiền - có giải" của một số tổ chức nhân danh các hiệp hội ngành nghề, "họ truy lùng chúng tôi qua điện thoại, qua thư điện tử hoặc sẵn sàng ngồi chờ hàng giờ bên ngoài công ty để đạt được mục đích của mình".
Người dân luôn trân trọng những con người tài năng và vinh danh các doanh nghiệp đã có những đóng góp thật sự cho đất nước. Ngược lại, đối với những kẻ đi mua, bán danh vọng, gây ra những tác hại lớn cho cộng đồng cần phải được nghiêm trị ngay tức khắc.
Danh mà không xứng danh là danh hão. Giải thưởng không đặt đúng chỗ là giải ảo. Bất cứ cái gì liên quan đến "hão" và "ảo" sẽ dễ vỡ và đều dẫn đến bi kịch như vậy !
truongvankhoa | 28 October, 2009 07:42
Có một kỹ năng không nằm trong các tiêu chí phỏng vấn (xin việc) là sự xu nịnh. "Gen ẩn" này bộc lộ khá mạnh mẽ và bùng phát khi có cơ hội hoặc môi trường thuận lợi. Từ một nhân viên không tài cán gì, đào tạo trái ngành nghề, nhờ xu nịnh, kẻ vô danh, tiểu tốt đó "len lỏi" và dễ dàng leo lên một chức vụ quan trọng trong cơ quan. Đó là kết quả của quá trình "đi bằng đầu gối" rất bẩn thỉu. Lối sống luồn cúi, ton hót với một thái độ mũ ni che tai thật hổ thẹn ! Kẻ xu nịnh hàng ngày tìm mọi cách bợ đỡ kẻ có chức, có quyền và bề trên để cầu danh, lợi lộc và chức tước. Sự xun xoe, khúm núm cùng với lời nói ngon ngọt vâng, dạ như rót mật vào tai đã thực hiện khá thành công với những chức danh Trưởng, Phó phòng tại các cơ quan công quyền và các doanh nghiệp Nhà nước.
Điều khá nguy hiểm là lối sống này đã trở thành "pro", mốt thời thượng trong giới trẻ hiện nay. Kỹ năng xu nịnh gần như đạt đến đỉnh cao, sự "quỷ quyệt" càng bộc lộ rõ trong cách làm việc và giao tiếp. Họ kéo bè cánh để "xu nịnh tập thể", sử dụng sức mạnh tập thể để xu nịnh được "cộng hưởng" và phát huy công lực lớn hơn. Chỉ cần một nhân vật quyền thế xuất hiện là cả đám hò reo, tung hứng, có một người thân một thủ trưởng cơ quan hoặc quen với một quan trên (cỡ Tổng giám đốc hoặc chí ít là Phó Tổng giám đốc) là cả đám xúm xít tìm mọi cách gây ảnh hưởng. Sự nhục nhã ở chỗ là sự lân la, làm quen của các cán bộ trẻ này còn quá sớm khi sự thăng tiến cùng với các "chức danh hứa" đang còn ở thì tương lai.
Về bản chất, xu nịnh là một lối sống xấu. Về hình thức, xu nịnh có một ngàn lẻ một kiểu: Quà cáp trên mức tình cảm, vợ con sếp ốm đau, giỗ, cưới hỏi, sinh nhật của gia đình, bà con sếp... Đối với những việc riêng tư của sếp, kẻ xu nịnh tận tâm, tận lực, lo toan, thu xếp và coi như chuyện của nhà mình (thậm chí còn hơn thế nữa). Ngược lại, khi có nguồn thông tin bất lợi về sếp như: Thuyên chuyển công tác, về hưu, ...thì kẻ xu nịnh "out" ngay lập tức, họ tránh mặt, nhạt nhẽo và "tẩy não" khỏi bộ nhớ của mình những thông tin về sếp cũ. Bên cạnh đó, những kẻ này bắt đầu nghe ngóng thông tin, lên kế hoạch "thi đua nước rút, ngắn ngày" để tiếp cận có hiệu quả đối với sếp mới.
Nhớ một lần, trong cuộc họp kiểm điểm tại cơ quan cuối năm, cả hội trường không ai dám phê bình sếp, chỉ một anh bạn trẻ xông xáo dám đứng lên phê bình, đó là sếp có nhiều khuyết điểm như: Sếp hay đi làm sớm, hút thuốc nhiều ảnh hưởng đến sức khoẻ, sếp quá lo việc cơ quan nên không quan tâm đến vợ con,....Còn dưới hội trường cô bạn gái cứ cặm cụi chép nắn nót vào cuốn sổ tay ngày, tháng năm sinh của các sếp từ Phó Trưởng phòng lên tới Tổng Giám đốc. Có một điều, ngày giỗ cha thì cô ta quên mất ?
Nịnh đến mức như vậy là đã lên tới mức "thượng thừa" !
truongvankhoa | 26 October, 2009 07:56

11 giờ trưa. Từ trên nhìn xuống, Singapore điệp một màu xanh và đẹp như tranh vẽ. Nếu Indonesia đem đến sự huyền bí, hoang dã thì trong mắt chúng ta, Singapore như một cô gái thị thành lộng lẫy và kiêu sa.
Đất nước này được thế giới biết đến như một "huyền thoại" về sự phát triển kinh tế. Với diện tích chỉ 660 km2 (nhỏ hơn Đà Nẵng 876 km2) và dân số 4,8 triệu người, Singapore đã vượt lên ngoạn mục. Năm 1960, GDP của Singapore chỉ là 0,7 tỷ đô-la Mỹ, thu nhập bình quân đầu người chỉ là 427 đô-la Mỹ/năm, đến năm 2005, GDP của Singapore hơn 116 tỷ đô-la Mỹ, thu nhập bình quân đầu người là 26,892 đô-la Mỹ/năm (cũng vào thời điểm này, với diện tích gấp hơn 50 lần, dân số gấp gần 20 lần, rừng vàng biển bạc nhưng GDP của Việt Nam chỉ xấp xỉ 60 tỷ đô-la Mỹ, thu nhập bình quân đầu người khoảng 500 đô-la Mỹ/năm). Hiện nay, Singapore là nước có thu nhập bình quân đầu người lớn thứ 2 tại châu Á, sau Nhật Bản, nằm trong các nước văn minh, giàu có nhất trên thế giới. Với sự so sánh này, chúng ta đã thấy Singapore kỳ diệu như thế nào ?
Vào trước thế kỷ 14, Singapore là một bộ phận của đế quốc hùng mạnh Sri Vijayan và được biết đến dưới tên gọi là Temasek (thành phố biển). Theo truyền thuyết, khi đặt chân lên hòn đảo, vị hoàng tử của đế quốc này đã trông thấy một con thú mà Ngài nhầm tưởng là con sư tử nên đất nước Singapore hiện đại ngày nay có tên gọi là Thành phố Sư tử (Singa Pura). Hàng ngàn người từ Châu Á (phần đông là người Hoa) và những nơi khác trên thế giới đã đến đây để làm giàu và trở thành thuộc địa của Anh. Năm 1942, người Nhật xâm lược và cai trị vùng đất này trong suốt cuộc chiến thế giới lần thứ 2 và kết thúc chiến tranh, Singapore lại tiếp tục nằm trong sự cai trị của người Anh. Đến năm 1959, sau khi giành được độc lập một phần, ông Lee Kuan Yew (Lý Quang Diệu) được bầu làm thủ tướng đầu tiên và đã ở cương vị này trong suốt 31 năm. Ngày 9 tháng 8 năm 1965, Singapore tách khỏi Liên Bang Malaysia để trở thành một quốc gia hoàn toàn độc lập, chính ngày này đã trở thành ngày Quốc Khánh của Singapore. Đến Singapore, chúng ta gặp phần đông là người Hoa (76% là người Hoa, 15% là người Mã Lai, 8% người Ấn Độ và khoảng 2% là người của các nước khác). Tiếng Anh trở thành ngôn ngữ chính thức để giao dịch trong thương mại, tài chính và ngân hàng.
Một trong những nguyên nhân để Singapore trở thành "sư tử" là chính sách trọng dụng, thu hút nhân tài (kể cả từ nước khác đến). Chính sách này đã được Đảng PAP (đảng Nhân dân hành động) thực thi triệt để và hiệu quả. Một lần, Tổng bí thư Đảng kiêm Thủ tướng Lý Quang Diệu đã phát biểu "Lãnh đạo xấu sẽ đuổi người tốt, người giỏi, không cho họ được giữ những chức vụ quan trọng".
Để xây dựng một Nhà nước dân chủ, tôn trọng dân ông Lý Quang Diệu đã nói "Nếu chúng ta không ra sức làm việc, thì khi nhân dân mất lòng tin, tội lỗi sẽ thuộc về chúng ta. Khi nhân dân đã mất hết lòng tin, thì họ sẽ đòi hỏi một Chính phủ kiểu khác". Ông cho rằng người dân không quan tâm lắm đến thể chế, hình thức của Chính phủ, mà họ quan tâm đến " họ có được một Chính phủ được thành lập qua bầu cử, họ có khả năng bầu ra Chính phủ của họ và chính phủ sẽ đem lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho họ và cho con cháu mai sau...".
Đảng PAP kiên quyết chống tham nhũng đến cùng. Do vậy, "độ sạch sẽ" của bộ máy Nhà nước Singapore được xếp thứ 5, thuộc hàng trong sạch nhất thế giới. Nhấn mạnh tầm quan trọng của "cuộc chiến đấu" một mất, một còn này, ông Lý Quang Diệu nhận định: "Sự sống còn của Singapore hoàn toàn dựa vào sự liêm khiết và hiệu suất của các Bộ trưởng và quan chức cao cấp của Chính phủ". Ông nhiều lần khẳng định "nhân dân quyết không thể dung tha những phần tử đầu cơ và lưu manh".
Trong quá trình khảo sát, đoàn đi rất nhiều nơi, đoạn cuối của chặng đường, chúng tôi làm việc tại DBS, một tập đoàn tài chính - ngân hàng lớn nhất của của Singapore với khoảng 15.000 nhân viên. Tiếp chúng tôi là một giám đốc kinh doanh ngoại tệ, cô là người Singapore nhưng hàng ngàn ngàn nhân viên dưới quyền là những người có quốc tịch khắp nơi trên thế giới. DBS có 200 chi nhánh tại Singapore, China, Hongkong, Đài loan và Indonesia. Tổng tài sản của DBS lên đến 234 tỉ SGD, lợi nhuận ròng trên 2 tỉ SGD, vốn hóa thị trường trên 31 tỉ SGD.
Vì chuyên kinh doanh vốn trên thị trường qua mạng Internet nên họ làm việc rất căng thẳng, 24/24 (một ca làm việc ban ngày và ca kia làm việc ban đêm) để kinh doanh các loại tiền tệ trên toàn thế giới...
truongvankhoa | 22 October, 2009 10:24
Chuyến bay quá cảnh từ Malaysia đã đáp xuống thủ đô Jakarta (Indonesia) lúc 6 giờ chiều. Hoàng hôn nơi đây tuyệt đẹp, thành phố nổi lên, lung linh giữa những rặng núi, bờ biển và đảo xanh. Chuyến đi khảo sát dài ngày về hoạt dộng của các ngân hàng trong khu vực Asian bắt đầu từ đây...
Sự hấp dẫn tuyệt vời của Jakarta là những kiến trúc cổ của vương quốc Java xưa xen lẫn những ngôi nhà cao tầng hiện đại. Jakarta có tới 32 bảo tàng, nổi tiếng nhất là bảo tàng quốc gia, nơi lưu giữ mọi dấu tích của vùng đất từ khảo cổ cho đến di sản văn hóa tộc người Indonesia. Tháp Monas cao 137m được coi là biểu tượng của Jakarta. Nhà thờ hồi giáo ở quảng trường Merdeka, bảo tàng dệt, phủ tổng thống, lăng tẩm Taman Mini rộng 300ha là nơi lưu giữ của 250 di sản văn hóa, kiến trúc, nghệ thuật và ẩm thực của người lndonesia. Là thủ đô của quốc gia đông dân thứ tư trên thế giới (hiện có 90% trong tổng số 235 triệu người theo đạo Hồi), Jakarta mang trong mình nỗi kiêu hãnh khi chứa đựng biết bao điều thú vị, hấp dẫn đậm nét sôi nổi, hoang sơ, thân thiện. Dấu ấn lịch sử đậm nét của Jakarta chính là nét hội tụ của nền văn hóa Batawie-Indonesia, văn hóa hồi giáo và phương Tây. Jakarta bắt đầu hiện đại hóa từ thế kỷ 16 khi người châu Âu đến đây và xây cất hàng loạt các công trình.

(Tác giả đứng bên phải cùng với các nhân viên của ngân hàng Indonesia)
Chúng tôi đến Indonesia vào mùa ăn chay, người dân thực hiện tháng ăn chay (bulan puasa) Ramadhan vào tháng thứ 9 của lịch Hồi giáo. Trong suốt tháng, các tín đồ phải nhịn ăn, nhịn uống, không hút thuốc từ khi mặt trời mọc đến mặt trời lặn, tập trung vào cầu nguyện. Người dân cố gắng dậy sớm để ăn cái gì đó trước khi mặt trời mọc, đi làm trễ và trở về nhà sớm để ăn khi mặt trời lặn. Người Hồi giáo tin rằng Ramadan là tháng mà cách đây 14 thế kỷ, Thánh Allah bắt đầu truyền kinh Koran cho Đấng tiên tri Mohammed.
Những điều cấm kỵ tại đất nước này là không được ăn mặc thiếu thốn, không dép, quần sóc, áo dây... Mặc dầu những nơi thờ phụng được mở cửa cho tất cả mọi người, nhưng khi muốn vào cũng phải được phép, đặc biệt là khi nghi lễ đang được tiến hành. Chúng ta phải luôn luôn cởi giầy trước khi vào nhà thờ Hồi giáo. Không nên có các cuộc hẹn vào lúc 11h sáng đến 1h chiều vào các ngày thứ 6 vì thời gian này hầu hết mọi người Hồi giáo đều đến nhà thờ.
Các tín đồ Hồi giáo rất nghiêm túc trong việc thực thi phòng chống các tệ nạn xã hội, mới đây theo hãng AP, vào ngày 14/9/2009, một bộ luật mới tại Aceh (một tỉnh nằm ở mũi Bắc của đảo Sumatra của Indonesia) đã được chuẩn y về việc hình sự hóa những tội như hiếp dâm, uống bia, rượu và đánh bạc. Luật trên quy định phạt tới 100 roi đối với những người chưa kết hôn nhưng phạm tội thông dâm và ném đá cho tới chết những người đã có gia đình nhưng ngoại tình. Đây là một biện pháp ngăn ngừa giúp người Aceh tránh đánh mất phẩm giá đạo đức.
Trước khi bay qua Singapore, chúng tôi đã làm việc với rất nhiều ngân hàng ở Indonesia, các nhân viên ở đây niềm nở, hiếu khách và giỏi về nghiệp vụ , một điều đáng chú ý là trong khi làm việc, từ nhân viên đến lãnh đạo đều sử dụng tiếng Anh rất chuyên nghiệp. Đây là một điều mà các ngân hàng tại Việt nam vẫn còn khiếm khuyết và cần phải học tập nhiều hơn nữa...
truongvankhoa | 19 October, 2009 18:47
Ngày 20.10. Trong hoa tươi chào đón cùng với những lời chúc tụng, lòng tôi lại luôn nghĩ đến những người phụ nữ nghèo khổ và bất hạnh. Chợt nhớ đến 1 truyện ngắn "Chị tôi" của nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ được đăng trên cuốn "Truyện hay cực ngắn " của Nhà xuất bản phụ nữ. Lâu lắm rồi, dễ chừng hơn 6 năm ...

Tôi luôn nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh. Nhà nghèo nên việc học hành của tôi vất vả lắm. Mười một tuổi phải xuống Hải Phòng ở nhà cậu để vừa học vừa làm thêm. Vài năm sau, về nhà, bố mẹ lục đục. Nhà cửa tan hoang, tôi hỏi: "Chị đâu?". Mẹ cười như mếu: "Vào Sài Gòn theo bác trưởng". Tôi nhìn lên tường, chị cười tươi sau vành nón, hai mắt lóng lánh nước.
Hai năm sau trốn học, tôi về. Nhà cửa tươm tất. Tôi hỏi mẹ: "Chị đâu?". Mẹ chúm chím: "Chị làm to lắm, lấy chồng giàu gửi tiền thường xuyên". Tôi hỏi: "Cả tiền nuôi con học ?". Mẹ gật, rồi nói: "Chị bảo đàn bà có thể không cần học chữ nhiều, chỉ cần học lễ thôi. Nhưng đàn ông thì cần có học. Có cả hai thứ ấy mới thành người". Tôi im lặng, thầm cảm ơn bố mẹ sinh ra chị. Mẹ lại bảo: "Nghe nói con uống rượu?". Tôi gật: "Cả nghiện thuốc ?". Tôi lại gật. "Có đánh nhau không?". Tôi thở dài nhìn chỗ khác. Và mẹ thì thầm: "Đừng yêu vội, con gái tỉnh không thật đâu". Tôi cười: "Cái đó còn phải xem đã. Đàn ông lại xa nhà mà mẹ". Lúc đi mẹ dúi tiền vào túi, với theo: "Những cái con thích, chị không thích đâu. Chị muốn con là sáng danh nhà mình".
Tôi bớt hút thuốc bỏ dần rượu mỗi chiều mỗi sáng. Suy cho cùng rượu chỉ làm quên nỗi buồn trong chốc lát. Sau cơn say là cảm giác nhạt thếch, khát thèm một cái gì không rõ rệt. Còn đáng sợ hơn cả nỗi buồn lúc tỉnh. Tôi vào đại học , vẫn không gặp chị. Chị vừa gần gũi vừa xa xôi. hàng chục năm rồi còn gì.
Tôi đỗ loại ưu, được giữ lại trường làm giảng viên. Bố mẹ già dần không còn lục đục nữa. Hình như học mệt. Tôi nhắc lại chuyện xưa, mẹ cười: "Với mẹ, bây giờ cuộc sống là quý nhất".
Mẹ đánh điện: "Về ngay, bác trưởng mất".
Tôi về. Hôm sau, cả nhà lên tàu vào Nam. Bố mẹ thương bác và nghĩ đến phận già của mình. Tôi cũng thương bác nhưng nhớ chị nhiều hơn. Tôi thích gặp chị để chị thấy tôi không làm chị buồn.
Tàu vào ga. Mẹ nhấp nhổm không yên. Bỗng mẹ kéo giật tôi: "Rụt vào. Có tàu chạy qua phăng đầu đấy". Tôi thì chả thấy con tàu nào cả, mẹ vẫn thất thần, cuống cuồng hoảng loạn vì chuyện gì đó. Tôi đâm nghi ngờ cái sự hốt hoảng của mẹ. Tôi ngó nghiêng. Chẳng có gì đáng chú ý. Chỉ có một người đàn bà, phía bên kia đường ray đăm đăm nhìn chúng tôi. Quần đen, áo bà ba - người đàn bà thật nhỏ bé, nhếch nhác. Dưới chân là mẹt thuốc lá, bên cạnh là cái làn nhựa. bà đứng như bức tượng nghiêm lạnh giữa khung cảnh huyên náo bậc nhất này. Có một đoàn tàu dài chạy qua. Chật người và hàng hoá, chưa rời ga mà đã mệt mỏi quá. Tàu qua, tôi nhìn lại phía ấy. Không còn người đàn bà đó nữa.
Tôi và bố mẹ về nhà bác.
Dự đám tang xong, hai ngày sau, một mình tôi về Hà Nội, vì công việc, vì không gặp chị. Mọi dự định của tôi với chị tan hết. Mẹ bảo chị cùng chồng đi Đài Loan. Vợ chồng chị không có con nên hay đi lắm.
Sài Gòn mùa mưa mát và thơm mùi trái cây. Lên tàu sớm, tôi ngồi ngó lung tung. Bất chợt lại thấy người đàn bà đó. Vẫn những hành trang của mình, bà ta trân trối nhìn tôi. Tôi vẫy bà ta lại định mua giúp vài bao thuốc dù tôi đã bỏ từ lâu. Chị không thích tôi nghiện. Hình như bà ta chỉ đợi có thế, vội bước lên những thanh tà vẹt leo lên toa chỗ tôi ngồi. Hai mắt lóng lánh nước, trên khuôn mặt chằng chịt nếp nhăn như sét rạch bầu trời mỗi khi mưa gió. Một bao Vinataba sáu nghìn năm trăm đồng, bà ta cứ dứt khoát lấy bốn nghìn. Tôi chực bực mình và ân hận vì cái thiện chí của mình. Thuốc giả, chỉ có đồ giả mới phá giá chung như thế. Bà ta biết không thể lừa được tôi nên mới bán hạ giá? Tôi quắc mắt ném trả lại bao thuốc. Lập tức, bà ta dúi tất cả vào lòng tôi 5 bao thuốc và chạy biến, lẫn vào đám người lên xuống. Tôi sững sờ, việc gì phải sợ tôi như thế, tôi có tố giác bà ta đâu! Tàu đã chạy. Tôi nhìn ra cửa sổ. Người đàn bà lại đứng chỗ cũ, cách tôi những đường ray chằng chéo.
Năm ngày sau, mẹ gọi điện: "Chị mất rồi. Tàu hỏa cán". Rồi khóc hu hu trong máy, mẹ tiếp: "Đã hoả táng". Tôi gào to "Chị Ở Đài Loan cơ mà". Mẹ rên rỉ: "Chị con là cái người bán thuốc lá ở sân ga".
Tôi lao ra sân trường. Trưa loang nắng, hấp hiu gió. Chạy vào phòng bạn bè, tìm lại những bao thuốc. Thuốc hết, còn vỏ không, tôi ôm vào lòng bật khóc.
Tôi hiểu, đấy là nhưng thứ cuối cùng chị dành cho tôi.
truongvankhoa | 16 October, 2009 14:49

(*Nhân đọc bài "Hắt hủi nhân tài" đăng trên báo Tuổi Trẻ phát hành ngày 16.10.2009)
Việc cô cử nhân loại giỏi Phan Thị Cảnh chạy vạy khắp nơi ở Nghệ An để xin việc không phải là cá biệt. Giọt nước mắt tủi thân này cũng đã chảy rất nhiều trên những khuôn mặt của phần đông sinh viên ra trường đi xin việc. Tại sao họ không được nhận vào làm việc ? Tại sao sau những đợt thi tuyển công chức mang nặng tính hình thức, các cô cậu sinh viên giỏi vẫn quay về nhà với bàn tay trắng ? Phải chăng, "thân, thế" chẳng có, tiền cũng không, "kỹ năng xu nịnh" lại chưa được đào tạo ?
Hãy nghe, một quan chức của tỉnh Nghệ An nói: "...tôi đọc một số báo cáo của tỉnh phản ánh tình trạng Nghệ An thiếu vắng nhân tài. Nay về lại, nghe dư luận một số người đi xin việc phải mất không dưới 100 triệu đồng...". Không dưới nghĩa là trên và có thể nhiều hơn nữa... Đành rằng là dư luận, là không có chứng cứ nhưng những gì người ta phản ánh là một thực trạng chúng ta phải quan tâm. Nó ngấm ngầm, ẩn khuất và khó bị phát hiện. Nhận "phong bì" lót tay trong quá trình xin việc là "đáy băng hoại" của những hành vi vô đạo đức. Hành động này được xem là phá huỷ sự phát triển của xã hội và thui chột nhân tài. Khốn nạn thay cho những kẻ đứng đầu cơ quan, người làm công tác tổ chức lại ngữa tay nhận tiền để sắp xếp công việc cho một ai đó ! Và như thế, để có chỗ bố trí công việc (tạo ghế trống), họ thẳng tay đẩy một người khác xuống vực sâu hoặc thuyên chuyển một nơi bất hạnh hơn. Quá trình "luân chuyển cán bộ" này đã đào tạo ra một loạt công chức chỉ biết tiền và xu nịnh.
Riêng trong giáo dục, việc chạy trường, chạy lớp ngày càng trở nên "quỷ" hơn. Những kẻ ăn tiền rất khôn ngoan, nhiều mẹo mực. Họ đang nắm trong tay sinh mạng của những người đút lót để được nhận vào làm việc dưới quyền. Do vậy, không ai muốn làm lộ. Còn nếu nói bóng, nói gió đến tai những kẻ ăn tiền thì họ có thể thế này: "Tôi có đến nhà người ta bắt họ đưa tiền đâu ?! Họ tự đưa đến đấy chứ. Mà họ không đưa cho tôi, họ đưa cho vợ tôi", lời của một Trưởng phòng giáo dục huyện. Chính vì vậy, nếu chúng ta không xoá bỏ được việc ăn tiền trắng trợn và "phí sư phạm" trong việc nhận giáo viên mới và chuyển đổi giáo viên từ trường này sang trường kia thì "cỗ xe giáo dục" vẫn tiếp tục xuống dốc. (nguồn: hhtp://tuanvietnam.net).
Người dân gần như vô vọng nếu các cơ quan chức năng không thực thi được việc loại bỏ những hành vi tiêu cực trong công tác tuyển dụng nhân sự. Hình ảnh những sinh viên chạy đôn đáo đi xin việc khắp nơi nhưng gặp những "cái lắc đầu" vô cảm đã làm cho chúng ta rơi nước mắt thật sự. Ngược lại, sự "phẫn uất" lại dâng cao khi có những con người "học hành chưa đến nơi, đến chốn" đã được o bế, tuyển dụng ngay vào những công việc mà người bình thường nằm mơ cũng không thấy. Công bằng xã hội bị tổn thương, quyền bình đẳng để được làm việc, cống hiến cho xã hội đang bị bỏ rơi...
Thân phận nghèo hèn đâu phải là "tội lỗi" mà sao con đường đi tìm việc trở nên quá mong manh ?
truongvankhoa | 13 October, 2009 15:32

Lối kiến trúc tài hoa

Trên một mảnh đất rộng gần 4 hecta, quay mặt ra một phần riêng biệt của biển Bắc Mỹ An, cách trung tâm thành phố Đà Nẵng 4km về phía Đông Nam, Furama được hãng kiến trúc Deton, Corker và Marshall thiết kế từ nguồn cảm hứng mang đậm bản sắc Á Đông và phảng phất nét văn hoá Chăm pa. Furama đã tạo cho du khách cảm giác thoáng mát, bình lặng và nhẹ nhàng qua lối kiến trúc kiểu Châu Á. Một không gian mở với tầng trệt và các lối đi bộ, khu vực chung dành cho khách có các khung cửa gỗ lớn và mở rông. Tất cả đã tạo cho Furama một kiểu kiến trúc độc đáo, hài hoà giữa vẻ đẹp phương Đông và tính hiện đại phương Tây. Có thể nói rằng, Furama là minh chứng cho sự thành công của các kiến trúc sư khi biến một vùng đất hoang sơ trở thành một địa điểm du lịch nổi tiếng trên thế giới.
Hệ thống phòng nghỉ bao gồm 198 phòng với diện tích nhỏ nhất cũng lên tới 48 m2. Tất cả đều được thiết kế ấm cúng, tinh tế với nền và tường được lát và ốp bằng đá cẩm thạch. Buồng tắm và phòng nghỉ ngăn cách nhau bởi cửa gỗ tạo một cảm giác thư giãn hoàn toàn cho du khách. Vẻ ấm áp và thân thiện của nội thất phòng nghỉ đem lại cảm giác ấm cúng và bình yên. Ngoài ra, những tiện nghi hiện đại với kiểu dáng đẹp đã tạo ra sự hài lòng đối với những du khách dù khó tính nhất.
Để phục vụ những vị khách yêu thể thao, Furama đã xây dung 4 sân quần vợt và 1 sân bắn cung. Ngoài ra Furama còn có câu lạc bộ sức khoẻ và trung tâm thể hình gồm 1 phòng lễ tân, 1 phòng chăm sóc tóc, 4 phòng massage, 2 phòng trang điểm, phòng thể dục, phòng tắm hơi, phòng chơi bóng rổ, phòng billard và các tiện ích liên quan khác. Đặc biêt, để tối đa hoá các dịch vụ cho khách, Furama mở thêm trung tâm y tế, thư viện và phòng chơi trẻ em.
Furama còn nổi tiếng bởi khu vườn được thiết kế đẹp bao quanh hồ bơi uốn lượn và hội tụ hàng trăm loài thực vật mà nhiều cây đã trở thành cổ thụ. Du khách nằm phơi nắng, nghỉ ngơi xung quanh bể bơi và thưởng thức các loại cocktail nhiệt đới. Bãi biển, cát trắng, nước trong vắt từng được mệnh danh là một trong những bãi biển đẹp nhất hành tinh nằm bên rặng thông rì rào tăng thêm phần hấp dẫn cho du khách và mang đến cho họ một kỳ nghỉ không thể nào quên.
Furama - Trái tim của con đuờng 5 sao

Trong tương lai, một con đuờng 5 sao sẽ được hình thành kéo dài từ Đà Nẵng đến Hội An, đi qua 30 khu nghỉ mát trong đó có Furama với tổng vốn đầu tư lên đến 1.000 tỷ đồng. Là một thương hiệu manh tính cạnh tranh cao trong và ngoài nước, Furama muốn khẳng định vị trí trái tim trên con đuờng 5 sao đó. Giá trị thương hiệu hiện nay của Furama được ước tính khoảng 5 triệu đô la Mỹ.
Bắt đầu hoạt động chính thức từ năm 1997, Furama nổi lên như một biểu tượng của du lịch Đà Nẵng và khu vực miền Trung. Logo của Furama đã trở nên quen thuộc với rất nhiều du khách trong và ngoài nước. Thị trường khách của Furama phần lớn là châu Âu (chủ yếu là Đức, Anh, ý) chiếm 40%, Nhật Bản chiếm từ 15-20%, khách châu á chiếm 25%, thị trường Bắc Mỹ chiếm 15% và đây cũng là thị trường tiềm năng nhất của Furama trong tương lai.
Furama đã đạt được nhiều danh hiệu về du lịch trên thế giới như: Khu nghỉ mát tốt nhất Châu Á năm 2000 của Epicurean, Top Ten khách sạn Châu Á năm 2001, International Award for Tourist, Hotel and Catering Industry 2000-2002 của Tây Ban Nha, Best Dream Hotel in Asia 2002 của tạp chí Esquire Hongkong, Asia's Best Resort của tạp chí Epicurean USA, Khu nghỉ mát tốt nhất 2000-2004 của Vietnam Economic Times và The Guide magazine, Member's Choice 2004 của World Hotels.
Mới đây cùng với Caravell Vietnam tại Tp Hồ Chí Minh, khu nghỉ mát Furama được Hiệp hội khách sạn Thế giới (World Hotels) bình chọn là khu nghỉ mát tốt nhất trong một cuộc khảo sát được tiến hành trên 500 khách sạn thành viên của Hiệp hội này. Furama đoạt giải "Sự lựa chọn của các thành viên", dẫn trước 5 ứng cử viên châu Âu là khách sạn Quirinale ở Rome, Sanpi ở Milan, Grand Karel ở Utrecht, Allegro ở Bern và Avennida Palace ở Barcelona.
Furama hiện là thành viên của Hệ thống đặt chỗ toàn cầu thuộc World Hotels và kết nối với hơn 500 đại lý du lịch trên toàn thế giới. Các công ty quảng bá tiếp thị chuyên nghiệp tại Hong Kong thường xuyên đưa hình ảnh của Furama lên các tạp chí với số luợng phát hành lớn trên toàn thế giới. Từ năm 1998, Furama đã liên kết với 31 khách sạn trong khu vực và thế giới để trở thành một Liên minh khách sạn với 6.000 phòng đạt tiêu chuẩn quôc tế nhằm hỗ trợ và cung cấp dịch vụ cho nhau.
Với uy tín và chất lương phục vụ đẳng cấp quốc tế, năm 2006 Furama dự kiến đón gần 100.000 khách trong đó khách đặt phòng dài hạn chiếm tỷ lê 10%. Nhiều cuộc hội thảo đã đặt phòng đến hết năm 2006. Mức doanh thu thuần và lãi gộp tăng trưởng khá đều từ năm 1997 đến nay, trung bình 15-20%/ năm.
Bước khám phá mới: Hấp dẫn, sinh động và lôi cuốn hơn

Để phát triển lên một tầm cao mới, Furama quyết định đầu tư thêm 10 triệu đô la Mỹ cho dự án mở rộng. Trong thiết kế ban đầu, hãng Denon, Corker và Marshall đã đưa ra phương án 300 phòng nhưng trong giai đoạn 1 chỉ xây dung 198 phòng. Ban lãnh đạo Furama dự kiến thi công thêm 100 phòng theo như thiết kế ban đầu và một phòng họp 1.000 chỗ để phục vụ cho nhu cầu ngày càng tăng của du khách trong và ngoài nước. Ngoài ra các khóa học về nâng cao chất lượng phục vụ sẽ được tổ chức liên tục trong thời gian tới. Các dịch vụ tăng thêm sẽ bao gồm: Spa, nhà hàng, các trò chơi giải trí trên biển, Kid's Club cho trẻ em, v.v...
Khu đất phía nam kế bên rộng 34 hecta cũng đã được giao cho một trong các bên góp vốn của Furama để kết nối với Furama thành một quần thể du lịch cao cấp tầm cỡ quốc tế. Dự án này đựoc xây dung sẽ bao gồm 2 khách sạn cao cấp với 1.000 phòng, trung tâm mua sắm, khu giải trí.
Đà Nẵng với tư cách là cửa ngõ vào miền Trung và đang là tiêu điểm được chú ý của giới đầu tư trong và ngoài nước. Vị thế chính trị của thành phố này ngày càng được nâng cao qua các chuyến thăm của phái đoàn cấp cao của các nước. Những thuận lợi này mở ra nhiều cơ hội kinh doanh mới cho Furama khi khu nghỉ mát này trở thành một điểm đến cho giới doanh nhân cũng như các chính khách. Du khách đến đây không chỉ để nghỉ ngơi mà còn kết hợp hội họp và làm việc. Furama cách sân bay quốc tế chỉ khoảng 7km, đây là một lợi thế mà ít khách sạn nào có được.
Một ngày. Rời chốn thị thành náo nhiệt, du khách có thể thả bộ dọc theo bờ biển nơi đây. Nước biển trong vắt với những bãi cát trắng tinh trải dài sẽ đem đến cho du khách sự thanh bình dường như muôn thuở. Với sự kết hợp hài hoà giữa lối kiến trúc sáng tạo và thiên nhiên trữ tình, Furama đã tạo ra một điểm đến lãng mạn và quyến rũ. Mỗi khi mặt trời vừa thức dậy, bình minh nơi đây sẽ làm cho lòng người trở nên thanh thản, nhẹ nhàng sau những đêm nghỉ khó quên. Nhiều khi chẳng muốn quay về sau một lần đến đây...
truongvankhoa | 09 October, 2009 19:05
truongvankhoa | 07 October, 2009 08:52
Câu chuyện bắt đầu từ cấp tiểu học. Một cậu bé mới chập chững bước vào lớp 1, cả nhà cứ rối tung với balô nặng trĩu sách và vở. Ngày đầu tiên đi học, cậu ngơ ngác chẳng biết làm gì khi cô giáo chép thông báo trên bảng (giấy mời họp phụ huynh đầu năm), cả lớp cặm cụi chép theo. Cô đăm đăm nhìn cậu học trò (chưa được học trước chương trình) như một hiện tượng "lạ". Sự thật đã làm cho chúng ta ngỡ ngàng. Không còn trang giấy trắng với bàn tay nắn nót từng ký tự, cũng chẳng còn giọng phát âm bập bẹ i, tờ như ngày xưa ? Một quy trình giảng dạy như một lớp học của thần đồng, một phương pháp giáo dục vỡ lòng như trên một hành tinh "lạ" ?
Chuyện học sinh vào lớp 1 phải biết viết và đọc là hệ luỵ của một kiểu giáo dục bắt trẻ con phải thực hiện theo tư duy của người lớn. Cha mẹ muốn con buộc con mình phải đạt "loại giỏi", thầy cô giáo chủ nhiệm phải có tỉ trọng "học sinh đạt khá, giỏi" cao, ngành giáo dục muốn những con số thống kê về đào tạo "đạt chuẩn quốc gia". Những "bong bong ảo" của giáo dục được bơm lên để làm cho mọi người hài lòng và thỏa mãn! Mâu thuẩn xảy ra từ thói hư danh, bằng cấp và phù phiếm. Căn bệnh này không biết nhiễm từ khi nào ? Chỉ biết rằng, thực trạng trên đã có từ lâu mà xã hội từ bậc phụ huynh đến nhà trường đều phải cam chịu.
Và chuyện đào tạo tại chức sau đại học. Người ta đang đua nhau quyết đi "làm cái tiến sĩ" (hoặc chí ít là thạc sĩ). Chuyện không có gì đáng nói nếu việc xảy ở các giảng đường, các viện nghiên cứu. Đằng này, nó lại rộ lên ở các cơ quan công quyền, tại các doanh nghiệp Nhà nước. Không biết những "đề tài nghiên cứu khoa học" của các vị được nghiệm thu đến đâu nhưng nó thật sự trở thành một gánh nặng về thời gian và tiền bạc cho dân chúng. Tiến sĩ là nghiên cứu, là công bố những đề tài thật sự ích nước, lợi dân, bước đào tạo đó được thực hiện trong các viện nghiên cứu, các trường đại học, các trung tâm giáo dục cao cấp. Cán bộ công chức ở các ban, ngành là người thực thi công việc một cách cụ thể nhằm phục vụ cho công chúng. Xã hội đang cần sự mẫn cán, tận tuỵ, hy sinh trong công việc chứ không cần cái chữ T.S hoặc Th.s trên phương tiện thông tin đại chúng, in trên những visit card hoặc để trên những cái bàn làm việc to tướng. Doanh nghiệp và người lao động không thể chi tiền, nhân dân không thể đóng thuế để cho công chức đi học kiểu như vậy.
Bồi dưỡng kiến thức, nâng cao tay nghề là một việc làm cấp thiết hiện nay để duy trì công việc một cách hiệu quả . Không thể có một quy trình tuyển dụng cán bộ làm việc rồi lại đào tạo cho họ đi học tiến sĩ để về để lên lương, đề bạt, làm lãnh đạo. Chưa có nước nào làm như vậy! Đề cập về vấn đề này, giáo sư Trần Văn Thọ (Đại học Waseda - Nhật Bản) cho rằng: " Bằng tiến sĩ không phải nhằm đào tạo nhà quản lý hoặc lãnh đạo để cho phép Nhà nước cấp kinh phí đi học tại chức lấy bằng tiến sĩ, bằng tiến sĩ là bước cơ bản nhằm đào tạo đội ngũ khoa học có trình độ cao để phục vụ giáo dục đại học và nghiên cứu khoa học".
Chúng ta không có quyền lãng phí của cải và thời gian của người dân cho những tấm bằng tiến sĩ khi mà mục tiêu của sự học không còn là việc nâng cao kiến thức để giúp ích cho đất nước.
truongvankhoa | 02 October, 2009 08:39

Thế là cơn bão số 9 (Ketsana) đã đi qua. Miền Trung có hàng trăm người chết, bị thương và mất tích. Và như thế, chúng ta phải gánh chịu những tổn thất và nỗi đau chồng chất về con người và tài sản. Hàng trăm tờ báo, hàng triệu website đã đưa tin ngay sau bão. Những hình ảnh gây xúc động lòng người, những bài viết đau xé tâm can. Người dân vẫn chưa hết bàng hoàng trước sự dai dẵng và hung bạo của cơn bão cứ dùng dằng ở ngoài khơi (từ Huế vào đến Quảng Ngãi) mà không biết “mắt bão”sẽ đi ngang qua đâu ?
Chỉ có một điều, không hiểu vì sao, trong lúc nguy cấp này (cũng như hàng trăm cơn bão khác đã đi qua), những người dân trong vùng bão vẫn không có một nguồn thông tin công cộng tối thiểu nào cả?. Điều đó có nghĩa rằng, khi tất cả các hệ thống điện, nước, bưu chính, viễn thông, giao thông vận tải,... tạm thời gián đoạn thì ngay lập tức, chúng ta phải có một hệ thống liên lạc dự trữ tối thiểu và độc lập với các nguồn năng lượng thường xuyên (như mạng lưới loa phóng thanh công cộng) để thông báo cho tất cả mọi người dân trong giờ phút khẩn cấp. Nói rộng ra, khi tình trạng khẩn cấp được công bố thì nguồn thông tin công cộng tối thiểu buộc phải hoạt động để mọi người dân nhận biết và ứng phó.
Những người dân của Thành phố Đà Nẵng và những tỉnh duyên hải Miền Trung trong thời điểm bão đến gần như “sống trong hũ nút”. Nguồn tin khẩn cấp trên phương tiện công cộng không có. Hầu hết mọi người dân đều không nắm được thông tin về sự thay đổi đường đi của cơn bão Ketsana khi nó áp sát vào bờ. Chỉ có một số người lấy thông tin từ làn sóng FM trên radio, dùng điện thoại di động (một số khác không dùng được vì hết pin và không có điện để sạc pin) gọi đến những nơi xa xôi khác như Hà Nội, TP.HCM, Daklak, Lâm Đồng…để lấy thông tin. Sau đó, mọi người tự phone cho nhau để biết và ứng phó trong lúc bão đổi hướng.
Điều này thật quá nguy hiểm! Trong lúc này, người dân Huế, Quảng Trị cứ tưởng là “mắt bão” sẽ ra đó và những người nằm trong ranh giới giữa tỉnh Quảng Nam và Quảng Ngãi thì đâu có ngờ nó đổi hướng như vậy. Thiếu và không có thông tin trong tình trạng khẩn cấp cũng nguy hiểm giống như việc dự đoán sai trong cơn bão Chanchu vào năm 2006.
Chúng ta đã có kinh nghiệm và làm rất tốt trước, trong và sau khi bão xảy ra như: Công tác dự báo, thành lập các bộ phận tiền phương để ứng cứu nhanh, khắc phục hậu quả,...Duy chỉ có một việc, trong lúc bão dữ đang hoành hành trên đầu thì các nguồn thông tin công cộng bị tê liệt hoàn toàn. Mặc dù thời gian rất ngắn nhưng chúng ta rất cần hơn những lúc bình thường.
Truyền thông đang ngày càng chứng tỏ được vai trò đắc lực trong việc giúp dân chúng trong đời sống nhưng việc loan bố công cộng cấp thiết như lúc này lại đang bị “lãng quên”. Nói một cách đơn giản là trong lúc nguy cấp, bằng mọi cách, người dân phải được tiếp nhận được nguồn thông tin công cộng kịp thời từ phía Nhà nước khi mà họ không phải biết “bám víu” vào đâu để đảm bảo an toàn tính mạng.
Biết đâu một cơn bão số 10 lại tiếp tục tiến vào bờ và liên tục đổi hướng. Dự báo xong, điện cúp, hệ thống thông tin liên lạc truyền thống bị cắt đứt. Người dân lại bị cô lập thêm một lần nữa. Chính trong lúc này, chúng ta lấy nguồn thông tin nào để ứng phó?
truongvankhoa | 23 September, 2009 14:46
(* Xin chân thành cảm ơn anh Hồ Sĩ Bình với bút danh là Đông Nghi đã có một bài viết rất xúc động về ngôi nhà rường cổ của dòng tộc - Trương Văn Khoa)
Cách thị trấn Thăng Bình 4km về hướng Đông, tại thôn Tất Viên, xã Bình Phục, huyện Thăng Bình (tỉnh Quảng Nam), tộc họ Trương của làng vừa tổ chức khánh thành ngôi từ đường sau gần 3 tháng trùng tu và phục chế. Ngôi từ đường đã gần 100 năm tuổi, nằm trong danh sách những nhà cổ có tuổi thọ lâu đời của Trung tâm Bảo tồn Di tích tỉnh Quảng Nam, được làm nơi thờ tự của phái 6 tộc Trương. Đến nay, nơi thờ tự này đã trải qua 7 thế hệ thay nhau trông coi và gìn giữ. Xung quanh quá trình tôn tạo, trùng tu và phục chế là câu chuyện khá xúc động về trách nhiệm, tình cảm, hiếu nghĩa, trọn vẹn thuỷ chung của những con người đã nặng lòng với quê hương, làng mạc, với những người đã khuất. Qua đó, còn thể hiện ý thức cao độ của một dòng tộc trong việc bảo tồn gìn giữ di sản văn hoá và tâm linh của tiền nhân.
Cách đây mấy năm, trong một chuyến thực địa, nghiên cứu nhà cổ ở Quảng Nam, tôi có dịp ghé lại ngôi từ đường. Đó là một công trình cổ có lối kiến trúc và thiết kế theo phong cách nhà cổ của Quảng Nam với màu xưa cũ còn in dấu trên mái ngói mà rêu phong đã phủ lên một lớp dày. Sau mùa xuân, từ lớp rêu kia đã lên đầy những bông hoa dại li ti, dễ làm ta liên tưởng đến những mái ngói lô xô ở Hội An. Ngôi từ đường vẫn được quét dọn, hương khói và chăm sóc một cách thường xuyên, luôn tạo cho những ai đến viếng thăm đều cảm thấy ấm áp bởi hiểu rằng nơi đây, dù qua mọi bể dâu, vẫn hiện diện những con người hằng vọng tưởng đến người xưa. Nhưng hiện trạng của từ đường bấy giờ đã xuống cấp, hư hại vì trải qua 100 năm chiến tranh và loạn lạc.Một góc mái xiêu vẹo, cột kèo qua nhiều năm đã mối mọt, có thể sụp đổ sau một mùa mưa bão. Người thủ từ nói trong bứt rứt như muốn gởi gắm cho chúng tôi: Làm răng mấy chú hè, sụp mất thôi...lỡ có chuyện chi thì ăn nói răng với ông bà...
Vậy mà bây giờ, trước mắt là một ngôi từ đường khang trang, chắc chắn trên một vuông đất rộng phủ đầy những bóng cây xanh cổ thụ được giữ lại, dược trùng tu theo đúng nguyên bản. Từ đường bao gồm một nhà thờ chính với 32 cột đúng theo kết cấu của loại nhà rường 3 gian 2 chái, hệ thống trính, cối đỡ vì kèo theo kiểu chồng rường giả thủ được giữ nguyên những hoạ tiết, hoa văn, chạm khắc khá tinh tế, mặt tiền với dãy cửa thượng song, hạ bản óng một màu gỗ nâu đen. Nền được lát bằng gạch gốm Hạ Long phảng phất một màu nâu đất dân dã. Mái ngói lợp kiểu âm dương và đặc biệt là tường vẫn y nguyên đá ong từ trăm năm trước. Ở đây còn lưu giữ mấy bức hoành phi, câu đối bằng chữ Hán với nội dung dòng tộc hiển đạt, công danh, góp sức dựng xây đất nước, đặt biệc là vua Tự Đức ban tặng 2 chữ Thọ Nhân để mừng cho một người trong dòng họ đã sống trên 100 tuổi. Điều đáng lưu ý, dù đã mất mát nhiều nhưng từ đường vẫn còn lại một số đồ cổ phục vụ cho việc cúng bái, kể cả chén bát, mâm đồng,...Tất cả được con cháu qua nhiều thế hệ lưu giữ một cách trân trọng với tất cả niềm tự hào về dòng tộc. Mỗi thứ đều chất chứa một nỗi niềm về một ký ức xa thẳm với những người đã khuất bóng. Trước sân được chưng một đại lư rất uy nghi, những ngày lễ trọng, khói hương nghi ngút. Phong cách kiến trúc và thiết kế nội ngoại thất của ngôi từ đường luôn toát lên vẻ tôn nghiêm của nơi thờ tự nhưng vẫn thấy thân thiết, gần gũi, mới mẻ nhưng không phải vô hồn, dường như mọi cái hoà trộn trong nét đẹp thâm trầm, sâu lắng. Nhà thờ chính nối với khu vực nhà phụ (nơi ở dành cho thủ từ) bằng một trường lang dài 6 m, rộng 2 m. Phía góc vườn còn lại một giếng cổ xây bằng đá ong, nước vô cùng mát lạnh, lấm tấm những bông hoa khế tim tím chao nhẹ trên mặt nước trong như đánh thức trong ta niềm hoài cổ mơ hoài sương khói của một vùng quê êm ắng.
Ngôi từ đường nằm khuất sau ngõ trong một không gian im vắng, yên bình, rất phù hợp cho chốn đi về thờ cúng tâm linh và tưởng vọng người xưa. Tất cả được phục dựng đúng nguyên bản, đúng với những gì tổ tiên đã sinh thành và tái tạo. Để làm được điều này, con cháu đời nay đã chung lưng đấu cực với bao công khó, hy sinh để đi đến cùng niềm mong ước với tổ tiên bởi công việc trùng tu rất mất công và tốn kém, không phải muốn làm là được. Kiếm thợ lợp ngói âm dương thời nay không phải dễ, vật liệu gỗ phải bằng loại thiết mộc mới dựng được như tâm ý, còn thợ chạm khắc, dựng nhà cổ phải đi mời ở xa mới có...Sau 3 tháng miệt mài thi công với khoảng hơn 10 thợ bao gồm cả phần mộc, phần xây mới thực hiện đúng theo yêu cầu trùng tu, tôn tạo theo đúng nguyên bản. Người đứng mũi, chịu sào trong chuyện này, xin được dấu tên, kể lại: Đúng ra đây là nhà thờ phái 6 của tộc Trương tính từ đời vị cao tằng trở xuống thì hiện nay không còn ai ở làng cả mà anh là cháu đích tôn. Ông nội và cha trước đây thay nhau trông coi từ đường. Chính cha anh trước khi mất vẫn luôn trăn trở và chua xót trước hình ảnh mỗi ngày, mỗi xuống cấp của từ đường, không biết thở than cùng ai. Vì thế, anh hiểu tâm nguyện của cha nên dù ở xa và hoàn cảnh bản thân không phải dư dả, anh vẫn quyết tâm vận động bà con trong phái cùng anh để hoàn thành trách nhiệm với tổ tiên. Điều xúc động là mẹ anh, dù không còn con cái trong làng vẫn một mực ở lại một mình nơi cố hương để tiếp tục làm cái công việc ngày trước của chồng, là trông coi ngôi từ đường.
Ngày khánh thành, trên khuôn mặt của bà con nội ngoại trong tộc đều bộc lộ niềm tự hào và vui sướng. Đó là niềm tự hào của những người biết gìn giữ những kỷ vật thiêng liêng của dòng tộc, hoàn thành trách nhiệm đối với tổ tiên, với làng mạc. Với những người có mặt trong buổi lễ, trong sâu thẳm của lòng mình, ai cũng hiểu rằng, ngôi từ đường được phục dựng và trùng tu là kết quả của những tấm lòng hiếu nghĩa, nguyện hết lòng với tổ tiên. Về mặt xã hội, còn có ý nghĩa thể hiện lòng quyết tâm bảo tồn và gìn giữ di sản của tiền nhân ở một dòng tộc trên vùng quê nghèo khó.
* Copy bản gốc bài báo trên Tạp chí Đô thị và Phát triển:
truongvankhoa | 18 September, 2009 16:27
(* Nhằm nâng cao chất lượng tín dụng ngân hàng ngày càng tốt hơn)
Có lẽ chưa có thời nào, “nghề buôn tiền” lại nhiều đến như vậy! Trừ các ngân hàng nước ngoài, hiện nay, Việt Nam có trên dưới 50 tổ chức tín dụng (TCTD) và trên 2.000 chi nhánh ngân hàng trực thuộc. Dư luận thường đùa rằng, ra ngõ là gặp ngân hàng. Và như thế, lãnh đạo sẽ tăng theo cấp số nhân: Giám đốc chi nhánh, Giám đốc phòng (hoặc quầy) giao dịch, trưởng, phó các Ban, Phòng, Tổ,... Chức danh nhiều đến nỗi, khi tổ chức một hội nghị của một ngân hàng thương mại, đôi khi, sếp nhiều hơn cả lính!
Một hiện hữu. Không ít lãnh đạo, danh thì có nhưng năng lực thì không, hay nói theo kiểu người xưa là “hữu danh vô thực”. Bằng chứng, có vài giám đốc của các chi ngân hàng thương mại cổ phần đảm nhiệm chưa được một quý lại phải ra đi vì không làm được việc. Điều đó có nghĩa rằng, trong giai đoạn cạnh tranh khốc liệt hiện nay, huy động thì ít, nợ xấu lại nhiều, chất lượng tín dụng không đạt được yêu cầu và “đau đầu” nhất là kết quả kinh doanh không đủ để chi lương cho nhân viên.
Có nhiều giám đốc (học vị tương đối cao) khai trương một chi nhánh ngân hàng xong, hoạt động cầm chừng được vài tháng là bỏ đi (hoặc bị Trụ sở chính cho thôi việc), một thời gian, lại khai trương một chi nhánh khác, nhận tiếp chức danh giám đốc, rồi lại bỏ đi và cứ thế tiếp tục đến 5, 6 lần,… Kiểu bổ nhiệm đó, người ta gọi là “cán bộ phong trào” của ngành ngân hàng hiện nay.
Để đánh giá năng lực đích thực về quản trị tín dụng là tỉ lệ nợ xấu trên tổng dư nợ của giám đốc đó đang quản lý. Có nhiều chi nhánh nợ xấu trên 10%, thậm chí trên 20% trong một thời gian dài nhưng vẫn ung dung tự tại và bình chân như vại. Hay là kiểu “hạch toán toàn ngành” đã làm cho con người ta có một lối tư duy bao cấp vốn đã bị xoá sổ hàng chục năm nay rồi. Có thể như vậy lắm chứ! Vì nếu trường hợp nợ xấu trên 10% đối với một ngân hàng thương mại độc lập thì chắc chắn đã được Ngân hàng Nhà nước (SBV) “hỏi thăm sức khoẻ” và đưa vô diện kiểm soát đặc biệt. Đằng này, là chi nhánh trực thuộc, chỉ là “con” chứ không phải là “cha, mẹ” nên chả hề hấn gì !
Theo nguồn tin từ SBV, Ngân hàng Nhà nước có thể mở rộng diện kiểm soát đặc biệt đối với TCTD bằng việc bổ sung quy định mới đối với Điều 92, khoản 3 Luật các TCTD, tức là một TCTD có thể đặt vào tình trạng kiểm soát đặc biệt nếu rơi vào 1 trong 3 trường hợp sau đây: Có nguy cơ mất khả năng chi trả, nợ không có khả năng thu hồi có nguy cơ mất khả năng thanh toán và số lỗ luỹ kế của TCTD đó lớn hơn 50% tổng số vốn điều lệ thực có và các quỹ. Riêng về trường hợp TCTD có nguy cơ mất khả năng thanh toán, dự thảo thông tư đã cụ thể hoá: Nợ xấu của một TCTD chiếm từ 10% trở lên so với tổng dư nợ là bắt buộc phải nằm trong diện kiểm soát đặc biệt.
Đã đến lúc cần xem xét lại các chi nhánh có nợ xấu trên 10% và những "cán bộ nguồn” đã tạo ra hệ luỵ đó !
Phục hồi và lành mạnh hoá một nền kinh tế, đặc biệt sau khủng hoảng kinh tế là một việc làm cấp thiết. Ngành ngân hàng phải minh bạch hơn (đừng dấu nợ xấu nữa) và nâng cao chất lượng tín dụng một cách đích thực. Những biên bản kiểm tra tín dụng của Ngân hàng Nhà nước nên có thêm một dòng kết luận về năng lực quản trị và điều hành tín dụng của giám đốc trước khi công bố.
Không thể che dấu mãi cái “ung bướu” trong một cơ thể mà bề ngoài tưởng chừng như khoẻ mạnh !
truongvankhoa | 16 September, 2009 16:18
(Bài viết đã được đăng trên Tạp chí Đô Thị và Phát Triển số 22 phát hành tháng 9/2009)
Cựu chủ tịch FED, ông Alan Greenspan nói rằng, suy thoái kinh tế Mỹ tệ hại nhất trong 5 thập kỷ qua đang sắp kết thúc và tăng trưởng kinh tế sẽ hồi phục nhanh hơn dự báo. Đáy suy giảm đã được thiết lập và mọi thứ đã bắt đầu chuyển hướng từ tháng 7/2009. Tuy nhiên, đối với thị trường bất động sản, giá nhà đất sẽ còn hạ xuống 5%, thậm chí 10% hoặc hơn thế nữa từ nay cho đến nữa năm sau 2010. Giới đầu tư đang chọn những phương án nào?
Từ chuyện “ôm mộng” mua nhà ở bên Mỹ …
Có lẽ từ đầu năm, tại Việt Nam đã xuất hiện các ‘tour mua nhà tại Mỹ”. Các đại gia, cứ ngồi đâu là tính chuyện rủ nhau đi Mỹ hoặc Singapore để “dạo nhà”. Phần lớn mọi người quyết mua để cho con cái du học nhưng bên cạnh đó, có rất nhiều người muốn đầu tư vì thấy quá rẻ so với Thành phố Hồ Chí Minh hoặc Hà Nội. Một dự án mới xây ở Virginia Washington DC, căn biệt thự gần 200 m2 giá chỉ 100.000 USD, với một diện tích và môi trường tương đương, biệt thự tại Phú Mỹ Hưng (quận 7 – TP HCM) thấp hơn rất nhiều. Các căn hộ khác gần trường học, bệnh viện, xa lộ, giá cũng chừng 150.000 USD đến 200.000 USD. Người ta cũng đưa ra một phép tính, nếu mua nhà cho con du học thì rẻ hơn rất nhiều lần so với đi thuê, con số chênh lệch có thể lên đến 1.175 USD / tháng ! Chính vì thế, tỉ lệ người nước ngoài mua nhà tại Mỹ để cho con du học là 50%, mua nhà để cho thuê lại từ 28 - 29%, mua để nghỉ dưỡng từ 12-13%. Thật ra ! Việc ngày càng có nhiều người Việt Nam kể cả người Tàu đi mua nhà ở Mỹ cũng là chuyện dể hiểu. Lợi nhuận từ thị trường bất động sản là những “cạm bẫy” mà bất kể thời nào, người ta cũng vẫn cố lao vào, bất chấp hệ thống pháp lý, thuế, nợ ngân hàng, phương thức thanh toán,…của nước sở tại. Dư luận đã thêu dệt quá nhiều tại các hội thảo về thị trường bất động sản. Việc tư vấn của các doanh nghiệp môi giới chưa chính xác đã làm cho nhiều người phải điêu đứng vì “nhà giá rẻ” ở Mỹ. Nếu loại trừ những nhu cầu cấp thiết, việc đầu tư bất động sản tại Mỹ cần được cân nhắc và nhìn nhận một cách chính xác hơn. Trước hết, giá nhà đất ở Mỹ vẫn chưa ở đáy mặc dù khủng hoảng kinh tế có thể đã phục hồi. Chuyên gia kinh tế Michelle Meyer của Barclays Capital dự đoán giá nhà đất tại Mỹ sẽ tiếp tục giảm nhiều so với mức hiện tại, tỉ lệ thu hồi nhà sẽ đạt đỉnh cao vào nữa năm sau 2010. Theo chỉ số Standard & Poor’s/ Case – Shiller Home Price ( số liệu được tính bình quân trên cơ sở lấy giá nhà đất ở 20 đô thị tiêu biểu của Mỹ), giá nhà sẽ xuống - 40% ( hiện nay chỉ rớt - 32,6%) vào cuối năm 2010. Và như thế, đây chưa phải là thời điểm tốt nhất để bỏ tiền ra đầu tư tại Mỹ. Thứ hai, hầu hết các ngôi nhà được rao bán ở bên Mỹ đều đang bị phong toả và phát mãi bởi nợ vay mua nhà, theo thống kê sơ bộ, gần 70% các ngôi nhà ở Mỹ đều nằm trong diện bị ngân hàng tịch biên. Chính vì vậy, khi “đụng hàng” này, các khổ chủ coi như gặp xui. Một khách hàng từ Đồng Nai (xin dấu tên), đã bỏ ra khoản 30.000 USD cho các chi phí đi, lại, ăn ở, thuê tư vấn, luật sư,..và sau đó đã quyết định mua 1 căn hộ có diện tích 270 m2 tại bang Massachusetts (Mỹ) với giá 264.000.000 USD. Mọi chuyện tưởng như tốt đẹp khi đã có chìa khoá trong tay thì đùng một cái, nhà băng có trát mời và đòi “siết nhà” vì chủ cũ đang còn nợ đầm đìa. Muốn nhờ người thân bên Mỹ đứng tên chị phải nộp một khoản thuế 20.000 USD. Cuối cùng, việc mua bán nhà bị đình trệ và đến nay vẫn chưa giải quyết xong. Thứ ba, trong quản lý ngoại hối, Ngân hàng Nhà nước Việt nam ( SBV) không cho phép các cá nhân đi du lịch mang ngoại tệ ra khỏi lãnh thổ quá 7.000 USD. Như vậy, để lách, các nhà đầu tư phải tìm mọi cách để có trong tay vài trăm ngàn USD để mua nhà như thanh toán qua các hệ thống chuyển ngân tư nhân, không chính thống, rủi ro trong thanh toán là điều chắc chắn xảy ra, thậm chí có khi bị mất trắng. Thứ tư, lợi nhuận từ kinh doanh nhà đất bên Mỹ rất khó kiếm khi thuế thu nhập hiện nay lên đến 30% (nếu cho mua nhà thuê lại để kiếm tiền), thuế nhà đất từ 1 đến 3%, các khoản phí bảo hiểm: nhà, đồ vật trong nhà, ga, điện, nước, … Hay nói cách khác, khó mà kiếm lời khi chúng ta chưa hiểu rõ về thị trường, không khéo, nhà đầu tư sẽ mang nợ vào thân.
… đến chuyện giá “ trên trời ” của bất động sản tại Việt Nam.
Người Mỹ có một từ rất chính xác khi đặt tên cho thị trường bất động sản tăng giá nhanh, đó là hiện tượng “bubble”. Hay nói cách khác đó là “bong bóng”. Tăng nhanh, ảo, dể vỡ ! Tại một cuộc hội thảo tại Đại học Jamia Millia Islamia – Ấn Độ, giáo sư Naushad Ali Azad đã nhận định: “Khi một người có thể kiếm tiền một cách dễ dàng từ địa ốc, thì những người khác nên chuẩn bị tâm thế đón nhận khủng hoảng trong một tương lai gần” Chúng ta đang bắt đầu trả giá cho việc hình thành một thị trường không thật về bất động sản trong thời gian qua. Một quan hệ cung, cầu ảo mà bất cứ ai vào cái thời cách đây 2 năm đều cũng muốn kiếm thật nhiều tiền với một mảnh đất “ trên giấy” được mua bán với nhau. Tiền gởi tiết kiệm của dân gần như dồn hết vào để mua bất động sản, rồi đến ngân hàng nhập cuộc, cho vay tiêu dùng mua nhà, mua đất (thực chất là mua để đó nằm chờ giá nhà đất lên !). Hiện tượng đầu cơ về nhà đất đã xảy ra kể cả việc các doanh nghiệp Nhà nước, các Ban quản lý nhà đất đã cố “ găm hàng” để tạo ra sự khan hiếm về đất đai. Cách hành xử không đúng với quy luật kinh tế đã gây ra một hệ luỵ là giá bất động sản tại Việt Nam hiện nay đang ở một mức quá cao. Một người dân bình thường hoặc một công chức làm công ăn lương cố dành dụm tiền cả một đời cũng không thể nào với tới ! Nói thế để thấy rằng, giá bất động sản đã leo thang quá xa, không kiểm soát được để đến bây giờ khó mà kéo xuống. Để lý giải cho thực trạng này, ông Yip Hoong Mun, trưởng đại diện công ty Capitaland Holding Pte Ltd. cho rằng “ Vì khoảng cách cung, cầu ở Việt Nam quá xa nhau nên giá trị bất động sản tại Việt Nam thường cao hơn so với các nước khác” Theo một báo cáo mới nhất của UBND TP Hà Nội, thu nhập bình quân 1 người dân là 1.500 USD/năm (125 USD/tháng) nhưng giá bình quân một căn hộ hạn trung ở Hà Nội từ 50.000 USD đến 100.000 USD. Điều đó có nghĩa khoảng 50 năm tích luỹ, chúng ta mới có nhà để ở ? Còn tại Đà Nẵng, một thành phố lớn của duyên hải Miền Trung, một lô đất đường 5,5m khu dân cư mới, rẻ lắm cũng còn ở mức trên dưới 400 triệu đồng tương đương 20.000 USD. Gấp 200 lần mức thu nhập bình quân hàng tháng của người dân ở đây ! Từ đầu năm đến nay, giá bất động sản một số nơi vẫn tăng dần đều, giá một mét vuông nhà chung cư tại Dự án Khu đô thị Văn Phú (Hà Đông), năm 2008 giá dao động từ 9-10 triệu đồng/ mét vuông, hiện tại là 13 đến 14 triệu đồng/mét vuông. Giao dịch giả tạo và không gắn liền với nhu cầu thật và quyền lợi của người dân. Rất nhiều và sẽ tăng nhiều hơn nữa nhu cầu thật về đất đai và nhà ở của người dân có thu nhập trung bình. Nhưng ngặt nỗi, những giao dịch bên ngoài kia là của một thiểu số những kẻ đầu cơ đang phất lên nhờ thị trường “ảo” trong vừa qua. Vấn đề được giải quyết như thế nào ? Rất nhiều hội thảo, hội nghị được diễn ra nhằm bình ổn giá bất động sản nhưng vẫn chưa đến đâu. Nhiều biện pháp được đưa ra, nhưng giá bất động sản vẫn tăng dần đều. Giao dịch của thị trường bất động sản vào những tháng gần đây ế ẩm và gần như đóng băng. Các căn hộ chung cư có dấu hiệu thừa so với nhu cầu thật. Đặc biệt, 2 tuần cuối tháng 7 và đầu tháng 8/2009, giá đất nền giảm nhẹ, còn giá căn hộ thì đứng yên cho thấy xu hướng bất động sản đang giảm giá. Dự án Phú Mỹ – Vạn Phát Hưng (quận 7 – TP HCM) giảm 1 triệu đồng/ m2, giao dịch từ 30-31 triệu đồng/m2, dự án Nam Long (quận 9 – TP HCM) giảm 0,5 triệu đồng/m2, giao dịch còn 14,5 – 16,5 triệu đồng/m2. Diễn biến chỉ số giá đất tại các công ty tư vấn bất động sản như Sacomreal, VietRees trong 2 tháng gần đây gần như là một đường thẳng và có xu hướng đi xuống. Kịch bản “giá thị trường chứng khoán tăng điểm đẩy kênh bất động sản tăng theo”, “ dòng tiền bán chốt lời từ cổ phiếu chảy qua nhà đất” đã phá sản khiến cho nhiều nhà đầu tư trong thời gian qua đã vỡ mộng !
Bất động sản có thể “ấm” lại sau 2010 ?
Việt Nam đã có 3 lần “sốt đất”, lần đầu tiên từ 1993 -1995 được đánh dấu bằng “cột mốc” Luật đất đai 1993, lần thứ 2 xảy ra từ 4/2000 đến 4/2002, lần thứ 3 vào cuối năm 2007 đến đầu năm 2008, lần này mạnh hơn, dữ dội và lợi nhuận đầu tư rất cao, siêu lợi nhuận, thậm chí lúc cao điểm, giá đất nền dự án tăng gấp 3 lần ! Vào đầu năm 2009, đặc biệt vào khoảng tháng 4 &,5/ 2009, giá bất động sản tại một số nơi “bỗng ấm” lên. Có thể đây coi đây là đột biến và không thể coi là sốt thật. Lý giải điều này, có nhiều nguyên nhân, trước hết là những khoản tiền tiết kiệm thời lãi suất 18-20%/năm đã đến kỳ đáo hạn, nay gởi vào lại lãi suất rất thấp nên nhiều người đã dùng số tiền đó để đầu tư nhà đất. Vào thời gian này, người lao động từ Đông Âu trở về rất nhiều, phần đông trong số đó đã mang tiền đầu tư vào bất động sản. Trên thế giới chu kỳ của một “cơn sốt” bất động sản thường kéo dài 10 năm nhưng ở Việt Nam thì trung bình là 5 năm, bằng chứng là các khoảng cách: (1995 – 2000) và (2002 – 2007). Nếu như vậy khoảng cách (2008 – 2013) có sốt lại hay không ? Một số chuyên gia cho rằng, sốt đất vào thời gian đến sẽ rơi vào cuối năm 2010 hoặc đầu năm 2011.Tuy nhiên cách lập luận như vậy không khoa học vì giá bất động sản hiện nay đang hứng chịu một đại suy thoái kinh tế trong vòng trên 50 năm lại đây và rất nhiều yếu tố bất lợi khác đang tác động bất lợi đến thị trường bất động sản. Mới đây nhất, SBV đã phát tín hiệu cho các ngân hàng thương mại kiểm tra và “hãm phanh” bớt 3 khoản tín dụng : Bất động sản, chứng khoán và tiêu dùng cá nhân. Sự cảnh báo tình trạng tái lạm phát sẽ không thừa và như thế, chính sách tín dụng sẽ được điều chỉnh theo hướng co lại với mục tiêu tăng trưởng 30% nay còn lại từ 25% đến 27%. Trong 6 tháng đầu năm 2009, tín dụng bất động sản đã tăng 10,48% so với cuối năm 2008 nhưng sẽ giảm lại vào những tháng cuối năm vì ngân hàng đã bắt đầu hạn chế cho vay đối với bất động sản. Một kịch bản có thể chấp nhận được là thị trường bất động sản tại Việt nam sẽ “ấm” lại về giao dịch trong giai đoạn 2010-2011. Tuy nhiên, giá sẽ không tăng đột biến như những cơn sốt đất thời gian qua, các dự án cao cấp sẽ nhường ngôi cho các dự án cấp thấp, các giao dịch đất nền giá thấp sẽ sôi động do nhu cầu thật của người dân. Yếu tố đầu cơ bất động sản sẽ đần dần được loại bỏ bởi các chính sách vĩ mô về tiền tệ, thuế, quy hoạch,… Người ta đang hy vọng bất động sản sẽ trở về với giá trị thật của nó vì trên thực tế, người dân đã phải trả tiền gấp 2, 3 lần so với giá trị thật của ngôi nhà hoặc căn hộ họ đang mua. Theo dự báo của VietRees, thị trường sơ cấp cho những người có thu nhập thấp và trung bình sẽ giao dịch “ấm” vào năm 2010, sau đó thị trường thứ cấp mới có cơ hội phục hồi vào 2011 nhưng không thể đạt mức giá như thời hoàng kim (2006-2007).
Trương Văn Khoa
Tuổi con Rồng
vankhoa64@gmail.com
Kính đề nghị ghi rõ nguồn trích dẫn và đăng tải thông tin tại trang này.
Xin cảm ơn !
| « | May 2012 | » | ||||
|---|---|---|---|---|---|---|
| Mo | Tu | We | Th | Fr | Sa | Su |
| 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | |
| 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 |
| 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 |
| 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 |
| 28 | 29 | 30 | 31 | |||