ENTRY CUỐI NĂM: EM LỄ CHÙA NÀY

By Truong Van Khoa

              

Những ngày cuối năm bloger thường ngồi tại một quán café cóc gần một ngôi chùa. Đường phố vắng vẻ. Lạnh. Từng hàng cây đứng lặng yên như dõi nhìn những bước chân vội vã đi qua. Trong không gian tĩnh lặng của buổi chiều cuối đông nghe từng tiếng chuông chùa thong thả  lòng tôi lại bồi hồi nhớ lại một câu chuyện xưa...

Năm 1964 nhà thơ Phạm Thiên Thư xuống tóc đi tu ở một ngôi chùa với Pháp danh là Thích Tuệ Không. Trong 9 năm tu hành (1964 -1973) ông đã chứng kiến một cuộc tình giữa chú tiểu và một cô bé Phật tử. Chàng 16 tuổi và nàng cũng ngần tuổi đấy. Tình yêu vừa chớm như những bông hoa nở sớm sau sân chùa. Cứ mỗi lần chú tiểu đánh chuông cô bé đứng bên nhìn và tụng niệm. Trong những lời khấn nhỏ ấy cô nguyện cầu cho 2 đứa được bên nhau mãi mãi...

Đầu mùa xuân cùng em đi lễ
Lễ chùa này vườn nắng tung bay
Và ngàn lau vàng màu khép nép
Bãi sông bay một con bướm đẹp

Mùa xuân quen nhau mùa hạ cùng em đi lễ... Rồi mùa thu mùa đông hai người vẫn yêu thương tha thiết bốn mùa hẹn nhau trong ngôi chùa cổ có lò hương với làn trầm nghi ngút:

Mùa hạ qua cùng em đi lễ
Trái mơ ngon đồi gió mơn man
Từ lò hương làn trầm nghi ngút
Khói hương thơm bờ tóc em rờn


            
            Chiến tranh loạn lạc cuối mùa đông năm ấy cô bé chết trong trong lúc chạy trốn những cuộc hành quân. Trong mưa bay và gió lạnh chú tiểu gạt nước mắt đưa tiễn người yêu trong chiếc áo quan đơn sơ và mộc mạc như chính tình yêu của họ:

Tàn mùa đông vào chùa bỡ ngỡ
Tiễn đưa em trong áo quan này
Từng cội hoa trầm lặng thương nhớ
Tóc em xưa tơ óng như mây

Gia đình đưa xác cô an táng sau chùa nơi những bông hoa vẫn còn nở. Mỗi buổi chiều chú tiểu đến bên mộ thắp hương và ngồi mãi cho đến khi hoàng hôn buông xuống...

Vườn chùa đây vào nằm trong đất
Nép bên hoa ôi những hoa vàng
Vườn đào tơ chập chờn cánh bướm
Bướm khua râu ngơ ngác bay ngang

Mộ của em mộ vừa mới lấp..."

Mỗi cuộc tình đều có những kết thúc khác nhau. Có người đến đỉnh cao của hạnh phúc tràn ngập niềm hân hoan vô bờ bến. Có kẻ rơi xuống vực sâu của bất hạnh ôm lấy đơn côi trong im lặng và nước mắt.


            
            Cho dù âm dương cách biệt ngàn trùng tình yêu ấy vẫn tươi đẹp sáng lung linh và huyền diệu. Cõi người vẫn tin rằng h
ọ vẫn yêu thương nhau con tim vẫn thổn thức một lời hò hẹn từ kiếp trước...

Câu chuyện hoàn toàn có thật Phạm Thiên Thư xúc động và sáng tác bài thơ nổi tiếng: "Em lễ chùa này". Sau này Phạm Duy phổ nhạc và ca khúc đã đi vào lòng người cho mãi đến tận bây giờ.

Và như thế trong ánh sáng huyền diệu của Phật Pháp họ không còn bên nhau nữa nhưng tình yêu vẫn lóng lánh như giọt sương trên còn đọng lại trên những bông hoa nở sớm sau sân chùa.

Qua entry cuối năm này tôi xin trân trọng giới thiệu lại giọng ca với 2 tính cách khác nhau của nữ danh ca Thái Thanh và Lệ Thu (lúc còn trẻ). Phạm Duy quá tài hoa nên đã hóa thân bài thơ "Em lễ chùa này" thành một giai điệu nền nã du dương và từ bi. Phần hòa âm cổ điển đã tôn vinh giọng ca mượt mà da diết của các ca sĩ trong điệp khúc:

"Tàn mùa đông vào chùa bỡ ngỡ
Tiễn đưa em trong áo quan này
Từng cội hoa trầm lặng thương nhớ
Tóc em xưa tơ óng như mây

......................................."

Bên kia khuôn viên chùa trong ánh nắng vàng nhạt cuối ngày tôi lại thấy thấp thoáng bóng một chú tiểu đang ngắt tỉa từng lá mai trong vườn. Mùa xuân có lẽ đang chuẩn bị về trên khắp nẻo đường...


                                       (Nữ danh ca Lệ Thu)
            

            
                               (Nữ danh ca Thái Thanh)
            
            
            EM LỄ CHÙA NÀY

            Đầu mùa xuân cùng em đi lễ 
            Lễ chùa này vườn nắng tung bay 
            Và ngàn lau vàng màu khép nép 
            Bãi sông bay một con bướm đẹp

            Mùa hạ qua cùng em đi lễ 
            Trái mơ ngon đồi gió mơn man 
            Từ lò hương làn trầm nghi ngút 
            Khói hương thơm bờ tóc em rờn

            Rồi mùa thu cùng em đi lễ 
            Có con chim đậu dưới gác chuông 
            Hòa lời ca vào làn sương sớm 
            Gió heo may rụng hết lá vàng

            Vào mùa đông cùng em đi lễ 
            Lễ chùa này một thoáng mưa bay 
            Và ngoài sân vài cành khô gẫy 
            Gió lung lay một cánh lan gầy

            Tàn mùa đông vào chùa bỡ ngỡ 
            Tiễn đưa em trong áo quan này 
            Từng cội hoa trầm lặng thương nhớ 
            Tóc em xưa tơ óng như mây

            Vườn chùa đây vào nằm trong đất 
            Nép bên hoa ôi những hoa vàng 
            Vườn đào tơ chập chờn cánh bướm 
            Bướm khua râu ngơ ngác bay ngang

            Mộ của em mộ vừa mới lấp 
            Có con chim nào hót trên cây 
            Lời của chim chìm vào tiếng suối 
            Suối xanh lơ buồn khóc ai hoài

            Rồi từ đây vườn chùa thanh vắng 
            Đến thăm em ngày tháng qua mau 
            Một nụ mai vừa nở trong nắng 
            Hỡi em ơi mây đã qua cầu (láy) à

More...

NGÀY XƯA HOÀNG THỊ

By Truong Van Khoa



            Sài Gòn có m
ột quán café  "Hoa vàng" trước kia còn gọi là "Động hoa vàng". Quán nằm
 ở Ngã Tư Bảy Hiền trang nhã tĩnh mịch và rất nên thơ. Khách thường là những người đứng tuổi. Ai vào nếu dể ý một tí sẽ thấy một lão nông ngồi lặng lẽ ở góc nhà. Đó chính là thi sĩ Phạm Thiên Thư tác giả của những bài thơ nổi tiếng được Phạm Duy phổ thành những tình khúc bất hủ: Ngày xưa Hoàng thị Đưa em tìm động hoa vàng Gọi em là đoá tình sầu Em lễ chùa này...Mỗi khi căn phòng vang lên giai điệu mượt mà "Em tan trường về đường mưa nho nhỏ anh theo Ngọ về..." ông lại nhắm mắt ngồi bất động như một vị thiền sư thả hồn về những dĩ vãng xa xưa...Ngày ấy trên con đường trải nắng vàng cậu học trò lặng lẽ theo đi sau cô gái tên Ngọ trên đường đi học về nàng mặc áo dài trắng tay ôm cặp mái tóc xoã ngang vai... Chàng si tình để lại  những vần thơ lung linh và xót xa mãi đến sau này...


            
            Có thể nói rằng vào nh
ững năm của thập kỷ 70  "Ngày xưa Hoàng Thị" (thơ và nhạc) là một tuyệt tác. Sau khi Phạm Duy phổ nhạc   tác phẩm đã trở thành một hiện tượng tại miền Nam Việt Nam. Thanh Thúy là ca sĩ đầu tiên thể hiện thành công bài hát này. Lúc bấy giờ trên các báo phát hành ở Sài Gòn người ta thường nghi vấn và đặt dấu hỏi nhân vật chính trong "Ngày xưa Hoàng Thị" là ai?  Một vài người tự nhận là mình số khác lại bình thơ rồi cho rằng nhân vật chính trong thơ là cô A hoặc cô B nào đó... Đến khi các phóng viên  gặp Phạm Thiên Thư hỏi chuyện ông nói rằng người đẹp trong ca khúc là cô Hoàng Thị Ngọ nhưng không hiểu tại sao nhiều người thời bấy giờ vẫn không tin ?

Quê ông ở Kiến Xương Thái Bình nhưng lại sinh ra ở Lạc Viên Hải Phòng. Năm 1954 khi mới 14 tuổi ông theo cha mẹ di cư vào miền Nam ngụ tại căn nhà gần khu Tân Định Sài Gòn. Đó là một căn nhà nhỏ nằm đằng sau chợ Tân Định cách trường Trung học Văn Lang nơi ông học gần một cây số. Học xong Tú tài Phạm Thiên Thư theo học trường Phật học Vạn Hạnh chọn cửa Phật làm chốn dừng chân và gửi hồn vào cõi Thiền.

Thơ Phạm Thiên Thư nửa đời nửa đạo tâm linh khác thường làm cho độc giả lãng đãng và ngẩn ngơ...Thế giới thi ca Phạm Thiên Thư giúp chúng ta khám phá thêm những cửa ngõ mới lạ phong phú về tôn giáo tình yêu và thiên nhiên. Bài thơ "Ngày xưa Hoàng Thị..." ra đời trong lúc ông mới chập chững bước vào làng thơ nên nhiều người nghĩ đó là bài thơ đầu tay. Thật ra bài thơ  đầu tiên chính là bài "Vết chim bay" lúc ông mới 24 tuổi còn nương náu ở cửa chùa.


            
            Ngày ấy có một nữ sinh thường vào sân chùa tìm nơi tĩnh lặng để học bài. Cô đẹp và thánh thiện như ánh sáng của Quan Thế Âm Bồ Tát  Phạm Thiên Thư
đem lòng thương mến.  Hai người quen nhau độ một tuần. Một buổi chiều như bao buổi chiều khác ông ngồi ở hiên chùa đợi mãi nhưng chẳng thấy bóng dáng cô. Nàng ra đi chẳng một lời từ biệt để lại sự đơn côi và nuối tiếc cho chàng trai mới lớn. Mười năm sau khi trở lại chùa xưa tình cờ nhìn thấy nét phấn trắng ghi tên hai đứa vẫn còn trên gác chuông lòng bâng khuâng chuyện cũ Phạm Thiên Thư đã viết nên bài thơ này:

            "Ngày xưa anh đón em.

Nơi gác chuông chùa nọ.

Con chim nào qua đó.

Còn để dấu chân in...

Anh một mình gọi nhỏ.

Chim ơi biết đâu tìm...".

Theo ông  Hoàng Thị Ngọ trong bài  thơ "Ngày xưa Hoàng Thị" chỉ là kỷ niệm một mối tình thoảng nhẹ vu vơ thời trai trẻ. Ông nhớ lại trong những năm học Tú tài ông đã để ý một cô bạn học cùng lớp tên là Hoàng Thị Ngọ cô gái đó quê gốc Hải Dương ở gần nhà ông. Nhưng chỉ là để ý thôi chứ không dám ngỏ lời. Hàng ngày khi xếp hàng vào lớp cô gái đứng ở đầu hàng bên nữ nổi bật mái tóc dài xoã trên bờ vai mảnh dẻ. Ông chỉ im lặng ngắm nhìn. Khi tan trường cô gái một mình trên đường về nhà ông lại là kẻ lẽo đẽo theo sau. "Cô ấy ôm cặp đi trước tôi đi theo nhưng không dám lên tiếng. Trong bóng chiều tà ánh nắng hắt qua hàng cây cô ấy lặng lẽ bước gây cho tôi những cảm xúc bâng khuâng khó tả. Cứ thế tôi chỉ biết lặng lẽ đi theo sau cô ấy hàng ngày giấu kín những cảm xúc của mình không cho bất cứ ai biết". Và trong một lần đắm chìm trong cảm xúc ấy ông đã cầm bút viết lên bài thơ "Ngày xưa Hoàng Thị". Những năm sau này mỗi khi đi ngang lại con đường của một thuở yêu đương hình ảnh cô gái với mái tóc xoã ngang vai lại hiện về trong ông:

"Em tan trường về.

Đường mưa nho nhỏ.

Chim non giấu mỏ.

Dưới cội hoa vàng...".

            
            
            Cha Phạm Thiên Thư tuy làm nghề b
ốc thuốc Bắc nhưng thỉnh thoảng vẫn làm thơ. Ông còn nhớ cha ông đã từng đạt giải Nhì về thơ do một tờ báo ở Hà Nội tổ chức. Phạm Thiên Thư làm thơ để trải lòng mình chứ không làm thơ chuyên nghiệp. Vì vậy mãi đến năm 1968 ông mới tự xuất bản tập thơ đầu tiên chủ yếu để t đọc tặng một số bạn bè thân. Thật ra trong cuộc đời sáng tác Phạm Thiên Thư chẳng muốn ai biết về mình.

Một lần có người  hỏi ông "Thế khi nào mọi người mới biết tới những bài thơ của bác?" Phạm Thiên Thư trả lời: "Ấy là khi chúng tôi nhờ nhạc sỹ Phạm Duy phổ nhạc 10 bài Đạo ca do tôi viết lời Phạm Duy gặp và tình cờ đọc được tập thơ của tôi. Tôi cũng không nghĩ Phạm Duy lại thích bài thơ Ngày xưa Hoàng thị đến thế ông đề nghị phổ nhạc bài thơ đó. Dĩ nhiên được một nhạc sỹ nổi tiếng như Phạm Duy để ý đến bài thơ của mình thì có gì hạnh phúc bằng. Và tôi cũng bất ngờ nghe lại bài thơ của mình khi đã phổ nhạc. Nhạc sỹ đã tôn bài thơ lên rất nhiều qua những giai điệu nhạc bay bổng".

Sau này Phạm Duy còn phổ nhạc thêm một số bài thơ tình khác của ông như: Đưa em tìm động hoa vàng Gọi em là đoá tình sầu Em lễ chùa này...Tất cả những ca khúc này đều nổi tiếng và hầu hết được mọi người biết đến.

Sau biến cố 1975   Phạm Thiên Thư lui về ở ẩn. Từ năm 1976 đến 1981 để mưu sinh   Phạm thi sĩ mở quán hớt tóc ở Lăng Cha Cả. Giai đoạn (1981 - 1983)  ông bán tạp hoá rượu thuốc trà đá... ở đường Lý Chính Thắng. Sau 1983 Phạm Thiên Thư nghiên cứu về PHATHATA (Pháp - Thân - Tâm). Sau đó ông được bác sĩ nghệ sĩ Trương Thìn Viện trưởng Viện Y học dân tộc mời về cộng tác với Viện. Trong suốt thời gian này Phạm Thiên Thư thỉnh thoảng cho đăng báo những bài thơ ngắn. Đôi lần giới văn nghệ sĩ lại gặp ông đến dự họp ở Hội Nhà văn TP.HCM. Thời gian sau này Phạm Thiên Thư thực sự trở lại và  hoà nhập với văn đàn khi trường ca "Đoạn Trường Vô Thanh" của ông được tái bản một cách trang trọng.



Ngày xưa Hoàng Thị...

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Ôm nghiêng tập vở
Tóc dài tà áo vờn bay
Em đi dịu dàng
Bờ vai em nhỏ
Chim non lề đường
Nằm im giấu mỏ
Anh theo Ngọ về
Gót giày lặng lẽ đường quê
Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Chân anh nặng nề
Lòng anh nức nở
Mai vào lớp học
Anh còn ngẩn ngơ ngẩn ngơ
Em tan trường về
Mưa bay mờ mờ
Anh trao vội vàng
Chùm hoa mới nở
Ép vào cuốn vở
Muôn thuở còn thương còn thương
Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Môi em mỉm cười
Man man sầu đời tình ơi
Bao nhiêu là ngày
Theo nhau đường dài
Trưa trưa chiều chiều
Thu đông chẳng nhiều
Xuân qua rồi thì
Chia tay phượng nở sang hè
Rồi ngày qua đi qua đi qua đi
Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ
Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ
Hôm nay tình cờ
Đi lại đường xưa đường xưa
Cây xưa còn gầy
Nằm quay ván đỏ
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mây màu
Âm vang thuở nào
Bước nhỏ tìm nhau tìm nhau
Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Nay trên đường này
Đời như sóng nổi
Xóa bỏ vết người
Chân người tìm nhau tìm nhau
Ôi con đường về
Ôi con đường về
Bông hoa còn đẹp
Lòng sao thấm mềm
Ngắt vội hoa này
Nhớ người thuở xưa thuở xưa
Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Đôi chân mịt mù
Theo nhau bụi đỏ đường mưa
Xưa theo Ngọ về
Mái tóc Ngọ dài
Hôm nay đường này
Cây cao hàng gầy
Đi quanh tìm hoài
Ai mang bụi đỏ đi rồi
Ai mang bụi đỏ đi rồi
Ai mang bụi đỏ đi rồi



            
             (ca sĩ Đoan Trang trình bày ca khúc "Ngày xưa Hoàng thị "
            Đưa em tìm đ
ộng hoa vàng

            Rằng xưa có gã từ quan
            Lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau
            Thôi thì thôi đừng ngại mưa mau
            Đưa nhau ra tới bên cầu nước xuôi
            Sông này đây chảy một giòng thôi
            Mấy đầu sông thẫm tóc người cuối sông

            Nhớ xưa em chưa theo chồng
            Mùa Xuân may áo áo hồng đào rơi
            Mùa Thu em mặc áo da trời
            Sang Đông lại khoác lên người áo hoa

            Rằng xưa có gã từ quan
            Lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau
            Thôi thì em chẳng còn yêu tôi
            Leo lên cành bưởi khóc người rưng rưng
            Thôi thì thôi mộ người tà dương
            Thôi thì thôi nhé... đoạn trường thế thôi

            Nhớ xưa em rũ tóc thề
            Nhìn trăng sao nỡ để lời thề bay
            Đợi nhau tàn cuộc hoa này
            Đành như cánh bướm đồi Tây hững hờ

            Rằng xưa có gã từ quan
            Lên non tìm động hoa vàng ngủ say
            Thôi thì thôi để mặc mây trôi
            Ôm trăng đánh giấc bên đồi dạ lan
            Thôi thì thôi chỉ là phù vân
            Thôi thì thôi nhé... có ngần ấy thôi

            Chim ơi chim dưới cội hoa
            Tiếng kêu rơi rụng giữa giang hà
            Mai ta chết dưới cội đào
            Khóc ta xin nhỏ lệ vào thiên thu
            Mai ta chết dưới cội đào
            Khóc ta xin nhỏ... lệ vào... thiên thu...
         

         
             (ca sĩ Mỹ Linh trình bày ca khúc "Đưa em tim động hoa vàng"

More...

VĂN HÓA CỨU TRỢ

By Truong Van Khoa

                 

         Trong bão lũ có những điều chúng ta không thể nào chấp nhận được là hàng hoá cứu trợ không có giá trị sử dụng đã được gởi đến những vùng bị nạn. Điều này có nghĩa rằng hệ thống phân phối nhu yếu phẩm (công hoặc tư) từ người tặng cho đến người nhận phải có trách nhiệm phân loại tất cả những gì dùng được hoặc không sử dụng được trước khi hàng cứu trợ đến tay những đồng bào bị nạn.


         Theo nguồn tin báo Tuổi Trẻ (29/10/2010) những người dân ở Quảng Bình và Hà Tỉnh mấy ngày qua đã bất bình về việc Công ty TNHH Vico (có trụ sở tại Hải Phòng) đã đưa bột giặt sản xuất từ năm...2007 để cứu trợ đồng bào lũ lụt. Hai tấn bột giặt hết hạn sử dụng đã được chuyển người dân vùng lũ Quảng Bình và Hà Tĩnh thông qua Liên đoàn Lao động tỉnh. Sự việc được phát hiện khi người sử dụng khuấy mãi không thấy bọt kiểm tra bao bì phát hiện hàng đã hết hạn sử dụng hơn nửa năm. Trước đó vào tháng 9/2010 UBND huyện Núi Thành (Quảng Nam) cũng đã từ chối tiếp nhận 180 tấn gạo để cứu đói cho dân do mẫu gạo bị ố vàng kém chất lượng (nguồn
http://vnexpress.net ).


         Trong đợt cứu trợ đợt lũ vừa qua ở các tỉnh Bắc Miền Trung một cán bộ Hội chữ thập đỏ Nghệ An cho biết: "Nhiều lô hàng được đóng gói rất đẹp nhưng khi mở ra thì toàn đồ rách nát nhiều đồ lót dùng đã cũ chưa giặt thậm chí có cả chuột chết ... nhưng chúng tôi vẫn phải phân loại". Chủ tịch Hội chữ thập đỏ Nghệ An cho biết tiếp: "Sau khi tiếp nhận số hàng trên phát hiện nhiều hàng hóa quá cũ không thể sử dụng được một số khác mốc meo bốc mùi nên Hội đã quyết định mượn kho của Công ty cổ phần cơ khí ô tô Nghệ An để gửi và chờ phân loại". Lòng "từ thiện" của một số người đến như vây thì lấy đâu ra những áo quần để người già em bé trong vùng lũ sử dụng giữa mùa đông giá lạnh này ?

                                          
 (Phía dưới tem dán hờ là ngày sản xuất và hạn sử dụng thể hiện hàng quá hạn hơn 7 tháng)


         Và như thế với những thực trạng này những người đang muốn bố thí trước khi làm một điều gì đó hãy nghĩ đến những nhu cầu tối thiểu và thật sự cần thiết của người dân. Hay nói cách khác các chủ nhân của những tấn gạo mốc mì tôm quá đát áo quần dơ bẩn rách nát hãy đem đến đúng địa chỉ là những lò tiêu huỷ cách xa nơi sinh sống của người dân. Xin đừng bao giờ đem những hàng hoá tội lỗi đó giao cho các đoàn cứu trợ hoặc trực tiếp "tặng cho" các nạn nhân. Đói cho sạch rách cho thơm các người dân gặp nạn không thể nào chấp nhận hàng cứu trợ có nguy cơ ô nhiễm và gây bệnh này. Vùng quê lũ lụt càng không phải là "bãi rác công cộng" để những con người không có ý thức quẳng vào đó tất cả những thừa thải của xã hội. Cho dù là sự vô tâm hay một động tác cố tình "dọn nhà" khỏi phải thuê các công ty vệ sinh môi trường chúng ta cũng phải phản đối và lên án kiểu cứu trợ vô nhân đạo đó.


         Ngược lại cách nhận và sử dụng hàng cứu trợ của những người dân vùng lũ lụt cần phải được nhìn nhận và xem xét lại một cách công tâm. Có những sự thật đau lòng khi áo quần còn mới quý giá biến thành giẻ lau những ký gạo thơm các thùng mì tôm mới sản xuất bị sử dụng sai mục đích cứu trợ. Một người dân ở gần ga Vinh (Nghệ An) đã phản ánh: "Nơi chứa quần áo cứu trợ đã bị xới tung hết rồi. Họ mua về cả xe quần áo để lau ô tô đấy. Nhưng tiếc của nên nhiều người đã chọn lấy cái mới đã dùng hết". Cảnh chen lấn xô đấy giành giật nhau từng gói mì tôm bao gạo tập vỡ cũng gây nên những hình ảnh hết sức phản cảm qua hệ thống truyền thông trong và ngoài nước. Tại các điểm ngập lụt ở Hà Tĩnh mỗi khi có xe hàng cứu trợ chạy về làng các thanh niên mạnh khoẻ đều đổ xô đến các điểm phát hàng cứu trợ. Các cụ già 80 tuổi những đứa trẻ ốm yếu đứng xung quanh chỉ biết đứng ngoài nhìn thèm thuồng. Nhiều người đành phải ngậm ngùi về không....


         Văn hoá "Lá lành đùm lá rách" của người Việt Nam đã có tự ngàn xưa. Truyền thống ấy luôn luôn được được gìn giữ và phát huy. Đó là nét văn hoá cao quý không phải dân tộc nào cũng có. Chúng ta trân trọng những tấm lòng cao thượng các tinh thần nhường cơm sẻ áo của mọi người. Tuy nhiên chúng ta cũng không ngần ngại phê phán những cách cho và nhận thiếu văn hoá không có  ý thức của một số người trong đợt cứu trợ lũ lụt vừa qua tại các tỉnh Miền Trung.  


         Mọi cái rồi sẽ qua đi. Tình người vẫn ấm áp và tràn ngập ánh sáng như mặt trời sau gông tố. Vẫn còn đó hình ảnh những học sinh gói ghém cẩn thận những bộ đồ còn mới những tập vở trắng tinh rụt rè đến gặp những người trong đoàn công tác thiện nguyện. Các bác nông phu những bà mẹ quê người buôn gánh bán bưng đã đóng góp những đồng bạc quý giá chắt chiu lâu nay đến từng người dân vùng lũ với tất cả tấm lòng thơm thảo.


         Cách đây mấy ngàn năm khi răn dạy các đồ đệ của mình Đức Phật có nói rằng an ủi lớn nhất của đời người là sự bố thí. Đối với chúng ta cách bố thí bố thí như thế nào bố thí những gì là vấn đề cần phải được quan tâm và hành xử đúng mức.


         Điều mình không muốn xin hãy đừng làm cho người khác.

More...

TRẦN QUẢNG NAM VÀ NHỮNG TÌNH KHÚC TRONG HOÀI NIỆM

By Truong Van Khoa

                

Có những ca khúc khi nghe lại chúng ta cảm thấy buồn lòng cứ day dứt hoài những kỷ niệm tưởng chừng như mới ngày hôm qua. Âm nhạc làm cho người ta nhớ về những cuộc tình cho dù hạnh phúc hoặc đớn đau tình cảm ấy vẫn còn long lanh huyền dịu. Và chỉ có âm nhạc mới có thể khắc hoạ trau chuốt đem đến cho chúng ta sự thăng hoa cùng những níu kéo của cảm xúc vốn khó tìm lại được bởi thời gian và không gian.

"Mười năm tình cũ" và "Bao nhiêu năm gặp lại" là những tình ca đem đến cho chúng ta sự hoài niệm khôn nguôi. Cho dù không xa lắm nhưng khi đắm chìm trong những giai điệu mượt mà chúng ta mới thấy hết được sự ngọt ngào lòng bao dung và nuối tiếc trong âm nhạc của Trần Quảng Nam.
        
            
            
            Trần Quảng Nam sinh ngày 15 /02/1955 (Ất Mùi) tại Tam Kỳ Quảng Nam. Ông học tiểu học tại Ðà Nẵng trung học tại trường Quốc Gia Nghĩa Tử (Sài Gòn) Ðại học Văn Khoa (Anh Văn) và Tri Hành (điện ảnh). Đầu năm 1975 ông du học t ại M ỹ và  học tại Ðại học Long Beach (California).

Lúc nhỏ Trần Quảng Nam thường nghe nhạc cổ điển từ máy thâu băng do một người anh du học gửi về. Anh học nhạc thời trung học cùng với nhạc sĩ Phạm Nghệ và một thời gian ngắn ở trường Quốc gia âm nhạc.

Cuộc đời của Trần Quảng Nam hầu như lúc nào cũng có hai mối tình cùng đến một lúc. Đến khi ông quyết định quyết định đi đến hôn nhân với một người  thì sóng gió nổi lên và tan vỡ...

Ca khúc "Mười năm tình cũ" được sáng tác năm 1985. Năm 1986 cuốn băng phát hành rất thành công và nổi tiếng với nhiều ca sĩ thu âm như: Lệ Thu Elvis Phương Ngọc Lan ...Sau đó bản gốc được bán cho Trung tâm Âm nhạc Làng văn.

Có thể nói rằng "Mười năm tình cũ" là một ca khúc nổi tiếng và để đời của Trần Quảng Nam. Một cảm xúc mãnh liệt của tác giả khi nhớ lại hình ảnh của hai người phụ nữ trong cuộc đời. Đó là Isabel Hạnh hiện ở Pháp và mội người khác đang sống ở Việt Nam. Cả hai đều lớn tuổi và đã có gia đình riêng.

Sau nhiều lần liên lạc Trần Quảng Nam đã tìm được người bạn gái ở Việt Nam. Còn người bên trời Tây thì biến mất. Có một lần Trần Quảng Nam sang Pháp hát Isabel Hạnh tìm đến một người quen để hỏi thăm nhạc sĩ nhưng rất tiếc cô ta lại không muốn gặp lại ông.

Sáng tác đầu tay của anh là "Cồn Cát" (1969) các nhạc phẩm đã phát hành:
- Mộng Tình Xưa

- Tình Cuối Xót Xa
- Tình Vẫn Hẹn
- Tình Điên
- Tình Xanh
- Bàn Tay Dĩ Vãng
- Bóng Tối Tình Yêu
- You Are Mine
- Souvenir
- Mười Năm Tình Cũ
- Cám Ơn Tình Em...

Đến nay ông đã có khoảng 200 sáng tác thuộc đủ mọi thể loại nhưng chỉ có 60 ca khúc được ghi âm và phát hành rộng rãi.

Hiện ông cư ngụ ở San Jose California sống hạnh phúc với Tú Minh cùng với một cháu gái có tên là Phím Ngà sinh n ăm 2001.    
                 

        
    

(Tú Minh - Người vợ hiện nay của Trần Quảng Nam)

            MƯỜI NĂM TÌNH CŨ

          Mười năm không gặp tưởng chừng đã cũ. 
          Mây bay bao năm tưởng mình đã quên. 
          Như mưa bay đi một trời thương nhớ 
          Em ơi bên kia có còn mắt buồn. 
          Mười năm cách biệt một lần bỡ ngỡ  
          Quên đi quên đi mộng buồn bấy lâu. 
          Nhưng em yêu ơi một vùng kí ức 
          Vẫn gọi tên em cả một trời yêu..... 

          Cả một trời yêu bao giờ trở lại. 
          Ôi ta xa nhau tưởng chừng như đã  
          Ôi ta yêu nhau để lòng thương nhớ. 
          Tình bất phân li tình vẫn như mơ. 
          Đành nhủ lòng thôi giã từ kỉ niệm. 
          Cho qua bao năm mộng buồn quên dấu 
          Nhưng sau bao năm ngày dài qua mãi. 
          Trong anh hôm nay thấy tình còn đây. 

          Muời năm cách biệt tình đành quên lãng  
          Như mây như mưa bay đi muôn phương 
          Nhưng em yêu ơi một dòng thư cũ  
          Mãi còn trong ta một đời cuồng điên. 

          Muời năm cách biệt hình như em đã 
          Quên câu yêu thương ta trao cho nhau 
          Em ơi bên kia còn chăng thương nhớ 
          Như anh hôm nay thấy lửa trở về 
          Như anh hôm nay thấy lòng tiếc nhớ 
          Mười năm không gặp mười năm nhớ thương........ 

            

             
                                  (Ca sĩ Elvis Phương)
            
                                             
            BAO NHIÊU NĂM GẶP LẠI

          Bao nhiêu năm gặp lại

          Nụ cười héo trên môi

          Bao nhiêu năm tình cạn

          Tìm nhau đã mòn hơi

          Bao nhiêu năm một lần

          Mình nhìn nhau chới với

          Hỡi anh !

          Bao nhiêu năm gặp lại.

          Còn trong mắt em xanh.

          Sao nghe như giòng lệ.

          Chảy quanh tháng ngày trôi.

          Sao nghe như hơi thở.

          Ngạt ngào lòng thơ mới.

          Anh ơi !

          Mây bay bao năm rồi.

          Mây bay hai phương trời.

          Bao yêu thương ngày đầu.

          Hình như vẫn còn đây.

          Bao nhiêu năm trong đời.

          Mưa rơi riêng phương này.

          Cơn mê thêm rã rời.

          Tim đau không ngừng nhịp.

           
          Bao nhiêu năm gặp lại.

          Giòng đời vẫn chia đôi .

          Con tim chung nhịp thở.

          Của ngày ấy yêu nhau.

          Bao nhiêu năm qua rồi.

          Tình còn trang giấy mới.

          Anh ơi !

            

            

               (Ca sĩ Ngọc Lan)
   
                         

               

More...

Test

By Truong Van Khoa

Test

More...

VĂN HÓA CỨU TRỢ

By Truong Van Khoa

              


            Trong bão lũ có những điều chúng ta không thể nào chấp nhận được là hàng hoá cứu trợ không có giá trị sử dụng đã được gởi đến những vùng bị nạn. Điều này có nghĩa rằng hệ thống phân phối nhu yếu phẩm (công hoặc tư) từ người tặng cho đến người nhận phải có trách nhiệm phân loại tất cả những gì dùng được hoặc không sử dụng được trước khi hàng cứu trợ đến tay những đồng bào bị nạn.

Theo nguồn tin báo Tuổi Trẻ (29/10/2010) những người dân ở Quảng Bình và Hà Tỉnh mấy ngày qua đã bất bình về việc Công ty TNHH Vico (có trụ sở tại Hải Phòng) đã đưa bột giặt sản xuất từ năm...2007 để cứu trợ đồng bào lũ lụt. Hai tấn bột giặt hết hạn sử dụng đã được chuyển người dân vùng lũ Quảng Bình và Hà Tĩnh thông qua Liên đoàn Lao động tỉnh. Sự việc được phát hiện khi người sử dụng khuấy mãi không thấy bọt kiểm tra bao bì phát hiện hàng đã hết hạn sử dụng hơn nửa năm. Trước đó vào tháng 9/2010 UBND huyện Núi Thành (Quảng Nam) cũng đã từ chối tiếp nhận 180 tấn gạo để cứu đói cho dân do mẫu gạo bị ố vàng kém chất lượng (nguồn http://vnexpress.net ).

Trong đợt cứu trợ đợt lũ vừa qua ở các tỉnh Bắc Miền Trung một cán bộ Hội chữ thập đỏ Nghệ An cho biết: "Nhiều lô hàng được đóng gói rất đẹp nhưng khi mở ra thì toàn đồ rách nát nhiều đồ lót dùng đã cũ chưa giặt thậm chí có cả chuột chết ... nhưng chúng tôi vẫn phải phân loại". Chủ tịch Hội chữ thập đỏ Nghệ An cho biết tiếp: "Sau khi tiếp nhận số hàng trên phát hiện nhiều hàng hóa quá cũ không thể sử dụng được một số khác mốc meo bốc mùi nên Hội đã quyết định mượn kho của Công ty cổ phần cơ khí ô tô Nghệ An để gửi và chờ phân loại". Lòng "từ thiện" của một số người đến như vây thì lấy đâu ra những áo quần để người già em bé trong vùng lũ sử dụng giữa mùa đông giá lạnh này ?

            
 ( 
Phía dưới tem dán hờ là ngày sản xuất và hạn sử dụng thể hiện hàng quá hạn hơn 7 tháng)

Và như thế với những thực trạng này những người đang muốn bố thí trước khi làm một điều gì đó hãy nghĩ đến những nhu cầu tối thiểu và thật sự cần thiết của người dân. Hay nói cách khác các chủ nhân của những tấn gạo mốc mì tôm quá đát áo quần dơ bẩn rách nát hãy đem đến đúng địa chỉ là những lò tiêu huỷ cách xa nơi sinh sống của người dân. Xin đừng bao giờ đem những hàng hoá tội lỗi đó giao cho các đoàn cứu trợ hoặc trực tiếp "tặng cho" các nạn nhân. Đói cho sạch rách cho thơm các người dân gặp nạn không thể nào chấp nhận hàng cứu trợ có nguy cơ ô nhiễm và gây bệnh này. Vùng quê lũ lụt càng không phải là "bãi rác công cộng" để những con người không có ý thức quẳng vào đó tất cả những thừa thải của xã hội. Cho dù là sự vô tâm hay một động tác cố tình "dọn nhà" khỏi phải thuê các công ty vệ sinh môi trường chúng ta cũng phải phản đối và lên án kiểu cứu trợ vô nhân đạo đó.

Ngược lại cách nhận và sử dụng hàng cứu trợ của những người dân vùng lũ lụt cần phải được nhìn nhận và xem xét lại một cách công tâm. Có những sự thật đau lòng khi áo quần còn mới quý giá biến thành giẻ lau những ký gạo thơm các thùng mì tôm mới sản xuất bị sử dụng sai mục đích cứu trợ. Một người dân ở gần ga Vinh (Nghệ An) đã phản ánh: "Nơi chứa quần áo cứu trợ đã bị xới tung hết rồi. Họ mua về cả xe quần áo để lau ô tô đấy. Nhưng tiếc của nên nhiều người đã chọn lấy cái mới đã dùng hết". Cảnh chen lấn xô đấy giành giật nhau từng gói mì tôm bao gạo tập vỡ cũng gây nên những hình ảnh hết sức phản cảm qua hệ thống truyền thông trong và ngoài nước. Tại các điểm ngập lụt ở Hà Tĩnh mỗi khi có xe hàng cứu trợ chạy về làng các thanh niên mạnh khoẻ đều đổ xô đến các điểm phát hàng cứu trợ. Các cụ già 80 tuổi những đứa trẻ ốm yếu đứng xung quanh chỉ biết đứng ngoài nhìn thèm thuồng. Nhiều người đành phải ngậm ngùi về không....

Văn hoá "Lá lành đùm lá rách" của người Việt Nam đã có tự ngàn xưa. Truyền thống ấy luôn luôn được được gìn giữ và phát huy. Đó là nét văn hoá cao quý không phải dân tộc nào cũng có. Chúng ta trân trọng những tấm lòng cao thượng các tinh thần nhường cơm sẻ áo của mọi người. Tuy nhiên chúng ta cũng không ngần ngại phê phán những cách cho và nhận thiếu văn hoá không có  ý thức của một số người trong đợt cứu trợ lũ lụt vừa qua tại các tỉnh Miền Trung.  

Mọi cái rồi sẽ qua đi. Tình người vẫn ấm áp và tràn ngập ánh sáng như mặt trời sau gông tố. Vẫn còn đó hình ảnh những học sinh gói ghém cẩn thận những bộ đồ còn mới những tập vở trắng tinh rụt rè đến gặp những người trong đoàn công tác thiện nguyện. Các bác nông phu những bà mẹ quê người buôn gánh bán bưng đã đóng góp những đồng bạc quý giá chắt chiu lâu nay đến từng người dân vùng lũ với tất cả tấm lòng thơm thảo.

Cách đây mấy ngàn năm khi răn dạy các đồ đệ của mình Đức Phật có nói rằng an ủi lớn nhất của đời người là sự bố thí. Đối với chúng ta cách bố thí bố thí như thế nào bố thí những gì là vấn đề cần phải được quan tâm và hành xử đúng mức.

Điều mình không muốn xin hãy đừng làm cho người khác.

More...

THAM NHŨNG

By Truong Van Khoa

             

            
            Báo Tuổi Trẻ ngày 27.10.2010 có một bài viết đáng chú ý về việc Tổ chức minh bạch quốc tế công bố Chỉ số cảm nhận tham nhũng (gọi tắt là CPI) năm 2010. Trong đó Việt Nam được xếp hạng 116/178 với số điểm là 2 7/10. Năm ngoái 2009 điểm số CPI của Việt Nam là 120/180 với số điểm 2 7/10.

            
            Tham nhũng ngày càng trở nên tinh vi mạnh và khó phát hiện vì nó biết cách dựa vào hệ thống xuyên quốc gia và toàn cầu hoá. Tham nhũng là thảm hoạ là nỗi buồn của nhân loại. Chính vì vậy Chính phủ các nước cần ngh
iêm túc đưa ra những thông điệp cho công chúng thấy rằng không ai không thế lực nào được dung thứ hay miễn trừ trừng phạt nếu tham nhũng.

            
            Tình cờ bắt gặp một câu chuyện vui bloger bằng chép lại để bạn đọc suy ngẫm...

            
            
            Bộ trưởng của một nước đi thăm Ý được người đồng cấp mời về nhà riêng. Đó là một biệt thự cực kỳ sang trọng vị khách trầm trồ:

            - Ông được thừa kế cơ ngơi này à?

            - Không phải nhưng ông có nhìn thấy con đường cao tốc phía xa kia không?

            - Có. Thì sao?

            - Thay vì 15cm nhựa đường tôi bớt đi 1cm là có ngay ngôi nhà như thế này.

            Sau đó ít lâu ông bộ trưởng Ý sang quốc gia nọ gặp lại bạn đồng cấp và được mời tới thăm nhà đó là một lâu đài nguy nga như của vua chúa ngày xưa.

            - Ông làm thế nào mà có được cơ ngơi này?

            - Ông thấy con đường cao tốc phía xa kia không?

            - Không tôi chẳng thấy có đường sá gì hết.

            - Đúng nhờ thế đấy!

More...

TRẦN QUẢNG NAM VỚI NHỮNG TÌNH KHÚC CỦA HOÀI NIỆM

By Truong Van Khoa

             

Có những ca khúc khi nghe lại chúng ta cảm thấy buồn lòng cứ day dứt hoài những kỷ niệm tưởng chừng như mới ngày hôm qua. Âm nhạc làm cho người ta nhớ về những cuộc tình cho dù hạnh phúc hoặc đớn đau tình cảm ấy vẫn còn long lanh huyền dịu. Và chỉ có âm nhạc mới có thể khắc hoạ trau chuốt đem đến cho chúng ta sự thăng hoa cùng những níu kéo của cảm xúc vốn khó tìm lại được bởi thời gian và không gian.

"Mười năm tình cũ" và "Bao nhiêu năm gặp lại" là những tình ca đem đến cho chúng ta sự hoài niệm khôn nguôi. Cho dù không xa lắm nhưng khi đắm chìm trong những giai điệu mượt mà chúng ta mới thấy hết được sự ngọt ngào lòng bao dung và nuối tiếc trong âm nhạc của Trần Quảng Nam.

            
            
            Trần Quảng Nam sinh ngày 15 /02/1955 (Ất Mùi) tại Tam Kỳ Quảng Nam. Ông học tiểu học tại Ðà Nẵng trung học tại trường Quốc Gia Nghĩa Tử (Sài Gòn) Ðại học Văn Khoa (Anh Văn) và Tri Hành (điện ảnh). Đầu năm 1975 ông du học t ại M ỹ và  học tại Ðại học Long Beach (California).

Lúc nhỏ Trần Quảng Nam thường nghe nhạc cổ điển từ máy thâu băng do một người anh du học gửi về. Anh học nhạc thời trung học cùng với nhạc sĩ Phạm Nghệ và một thời gian ngắn ở trường Quốc gia âm nhạc.

Cuộc đời của Trần Quảng Nam hầu như lúc nào cũng có hai mối tình cùng đến một lúc. Đến khi ông quyết định quyết định đi đến hôn nhân với một người  thì sóng gió nổi lên và tan vỡ...

Ca khúc "Mười năm tình cũ" được sáng tác năm 1985. Năm 1986 cuốn băng phát hành rất thành công và nổi tiếng với nhiều ca sĩ thu âm như: Lệ Thu Elvis Phương Ngọc Lan ...Sau đó bản gốc được bán cho Trung tâm Âm nhạc Làng văn.

Có thể nói rằng "Mười năm tình cũ" là một ca khúc nổi tiếng và để đời của Trần Quảng Nam. Một cảm xúc mãnh liệt của tác giả khi nhớ lại hình ảnh của hai người phụ nữ trong cuộc đời. Đó là Isabel Hạnh hiện ở Pháp và mội người khác đang sống ở Việt Nam. Cả hai đều lớn tuổi và đã có gia đình riêng.

Sau nhiều lần liên lạc Trần Quảng Nam đã tìm được người bạn gái ở Việt Nam. Còn người bên trời Tây thì biến mất. Có một lần Trần Quảng Nam sang Pháp hát Isabel Hạnh tìm đến một người quen để hỏi thăm nhạc sĩ nhưng rất tiếc cô ta lại không muốn gặp lại ông.

Sáng tác đầu tay của anh là "Cồn Cát" (1969) các nhạc phẩm đã phát hành:
- Mộng Tình Xưa
- Tình Cuối Xót Xa
- Tình Vẫn Hẹn
- Tình Điên
- Tình Xanh
- Bàn Tay Dĩ Vãng
- Bóng Tối Tình Yêu
- You Are Mine
- Souvenir
- Mười Năm Tình Cũ
- Cám Ơn Tình Em...

Đến nay ông đã có khoảng 200 sáng tác thuộc đủ mọi thể loại nhưng chỉ có 60 ca khúc được ghi âm và phát hành rộng rãi.

Hiện ông cư ngụ ở San Jose California sống hạnh phúc với Tú Minh cùng với một cháu gái có tên là Phím Ngà sinh n ăm 2001.

            

               (Tú Minh - Người vợ hiện nay của Trần Quảng Nam)
            
            MƯỜI NĂM TÌNH CŨ

            Mười năm không gặp tưởng chừng đã cũ. 
            Mây bay bao năm tưởng mình đã quên. 
            Như mưa bay đi một trời thương nhớ 
            Em ơi bên kia có còn mắt buồn. 
            Mười năm cách biệt một lần bỡ ngỡ  
            Quên đi quên đi mộng buồn bấy lâu. 
            Nhưng em yêu ơi một vùng kí ức 
            Vẫn gọi tên em cả một trời yêu..... 

            Cả một trời yêu bao giờ trở lại. 
            Ôi ta xa nhau tưởng chừng như đã  
            Ôi ta yêu nhau để lòng thương nhớ. 
            Tình bất phân li tình vẫn như mơ. 
            Đành nhủ lòng thôi giã từ kỉ niệm. 
            Cho qua bao năm mộng buồn quên dấu 
            Nhưng sau bao năm ngày dài qua mãi. 
            Trong anh hôm nay thấy tình còn đây. 

            Muời năm cách biệt tình đành quên lãng  
            Như mây như mưa bay đi muôn phương 
            Nhưng em yêu ơi một dòng thư cũ  
            Mãi còn trong ta một đời cuồng điên. 

            Muời năm cách biệt hình như em đã 
            Quên câu yêu thương ta trao cho nhau 
            Em ơi bên kia còn chăng thương nhớ 
            Như anh hôm nay thấy lửa trở về 
            Như anh hôm nay thấy lòng tiếc nhớ 
            Mười năm không gặp mười năm nhớ thương........

            
            
            

                                  (Ca sĩ Elvis Phương)
            
            BAO NHIÊU NĂM GẶP LẠI

            Bao nhiêu năm gặp lại

            Nụ cười héo trên môi

            Bao nhiêu năm tình cạn

            Tìm nhau đã mòn hơi

            Bao nhiêu năm một lần

            Mình nhìn nhau chới với

            Hỡi anh !

            Bao nhiêu năm gặp lại.

            Còn trong mắt em xanh.

            Sao nghe như giòng lệ.

            Chảy quanh tháng ngày trôi.

            Sao nghe như hơi thở.

            Ngạt ngào lòng thơ mới.

            Anh ơi !

            Mây bay bao năm rồi.

            Mây bay hai phương trời.

            Bao yêu thương ngày đầu.

            Hình như vẫn còn đây.

            Bao nhiêu năm trong đời.

            Mưa rơi riêng phương này.

            Cơn mê thêm rã rời.

            Tim đau không ngừng nhịp.

            
            Bao nhiêu năm gặp lại.

            Giòng đời vẫn chia đôi .

            Con tim chung nhịp thở.

            Của ngày ấy yêu nhau.

            Bao nhiêu năm qua rồi.

            Tình còn trang giấy mới.

            Anh ơi !

               
                         

               
            
                      (Ca sĩ Ngọc Lan)

More...

KHI ĐẠO ĐỨC KINH DOANH BỊ XUỐNG CẤP !

By Truong Van Khoa

             

Báo Thanh Niên trong 2 ngày liên tục (2 & 4/10/2010) đã phản ánh khá chính xác việc cơ quan công quyền vẫn chưa ngăn chặn được hành vi  "móc túi" khách hàng của các cơ sở xăng dầu. Sự dung túng  không xử lý nghiêm các hành vi gian lận cũng như sự không công bằng và minh bạch của Quỹ bình ổn giá xăng dầu đã trở thành vấn đề "nóng" và bức xúc của dư luận xã hội.

Ban Dân nguyện của Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã khẳng định người dân đóng tiền vào Quỹ bình ổn xăng dầu nhưng quyền lợi chưa rõ ràng.  Bộ tài chính lại  báo cáo từ khi thành lập Quỹ đến ngày 30.7.2010 số dư được trích lập trên 3.619 tỉ đồng. Với số tiền đó các doanh nghiệp đã sử dụng gần 1.050 tỉ đồng hiện còn trên 2.569 tỉ đồng trong tài khoản của các doanh nghiệp xăng dầu.

Quỹ bình ổn giá xăng dầu cần phải được xem xét lại thậm chí có thể bãi bỏ. Vì rằng khi giá xăng dầu tăng hoặc giảm khách hàng vẫn phải trả thêm từ 300 đồng đến 500 đồng/lít để đưa vào Quỹ bình ổn. Cách quản lý sử dụng cũng như việc khách hàng được hưởng lợi gì từ quỹ này thì chúng ta không rõ ? Hay nói cách khác người dân ngày càng "mù tịt" về chính sách điều hành giá xăng dầu hịện nay.

Mục đích hình thành quỹ bình ổn nhằm ổn định về giá xăng cho dân chúng. Tuy nhiên hiện nay việc trích lập quỹ không những không giải quyết bình ổn giá mà còn tạo cho các doanh nghiệp tích tụ nguồn vốn từ quỹ này. Với số tiền đó các doanh nghiệp giảm được vốn vay ngân hàng tạo ra sự cạnh tranh không lành mạnh dẫn đến độc quyền  và thao túng trong kinh doanh xăng dầu.

Cách đây không lâu Khoa có một bài viết đăng trên Báo Đất Việt và mạng vnexpress.net. Để rộng đường dư luận bloger xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc nội dung của bài này:


            Lợi nhuận là mục tiêu của doanh nghiệp nhưng tối ưu hoá
"hiệu quả kinh doanh" bằng cách móc túi người tiêu dùng như các cơ sở xăng dầu thì quả là không có đạo đức. Từ công đoạn gắn chíp điện tử tại các cột xăng để ăn chặn đến việc bán xăng dầu kém chất lượng đã phơi bày một thực trạng cần phải được báo động. Thật không quá đáng khi các chuyên gia nước ngoài khuyến cáo rằng môi trường kinh doanh của chúng ta vẫn còn "low trust society" (xã hội thiếu chữ tín.)    

Hành động "moi tiền" thiên hạ của các cơ sở xăng dầu thật ra đã có từ lâu và trở thành một thói quen được thực hiện khá dều đặn trong một thời gian dài. Có bao nhiêu người tiêu dùng bị móc túi ? Số tiền bị mất là bao nhiêu ? Chắc có lẽ không thể thống kê được nhưng điều mà chúng ta có thể đếm được là đạo đức kinh doanh đã xuống cấp đến mức dộ nào? 

Chúng ta đang hướng đến một xã hội văn minh ít ra trong quá trình phấn đấu để dược điều đó cả cộng đồng phải có trách nhiệm dẹp bỏ nạn "cướp ngày" đang hoành hành khắp ngõ ngách. Càng ngày càng có nhiều danh hiệu có thêm những buổi lễ trọng thể tôn vinh các doanh nghiệp giỏi làm ăn chân chính nhưng trong mắt những người tiêu dùng cái quan trọng và thiết thực hơn cả là của cải của họ làm ra cần được bảo vệ và đừng bao giờ bị móc túi kiểu như vậy. Lòng tin đã trở thành yếu tố quan trọng bậc nhất trong kinh doanh khi niềm tin đã mất doanh nghiệp sẽ bị mất tất cả.

Người Nhật biết giữ chữ tín vì họ không bị lòng tham trước mắt bị che khuất không kinh doanh theo kiểu dối trá chụp giật. Bởi thế sau thế chiến thứ II nền kinh tế Nhật bản đã được phục hưng nhanh chóng vì đạo đức trong kinh doanh đã được đặt lên hàng đầu điều đó đã tạo một lòng tin trong xã hội và sản phẩm của họ đã được thế giới đánh giá cao.    

Các doanh nghiệp hiện nay thường có xu hướng vị kỷ đặt lợi ích của mình lên trên lợi ích của toàn xã hội. Do vậy chúng ta không thể kêu gọi lương tâm và đạo đức một cách chung chung mà Nhà nước cần có một thể chế buộc họ phải tuân theo các chuẩn mực tối thiểu. Điều đó có nghĩa rằng các quy định hiện hành về xử phạt của Chính phủ chưa đủ sức răn đe và ngăn chặn những hành vi gian lận của các cơ sở kinh doanh xăng dầu hiện nay. Liệu rằng  các cơ quan chức năng có đủ sức thực thi các biện pháp đồng bộ một cách kiên quyết để chấm dứt ngay công nghệ "rút" xăng để bảo vệ người tiêu dùng. Người dân đang rất cần những việc làm thật hữu hiệu của các cơ quan chức năng chứ không phải nghe lời đề nghị hô hào chung chung cho có chuyện rồi mọi việc đâu cũng vào đấy !        

Đạo đức trong kinh doanh là một phạm trù rất rộng câu chuyện còn dài nhưng có lẽ không thừa khi chúng ta nghiệm lại câu nói của một giáo sư người Mỹ khi đề cập đến đạo đức trong kinh doanh: "Cộng đồng cần phải được bảo vệ để tránh khỏi những con người đặt mọi lợi ích cá nhân lên trên hết *".

 *(Nguyên văn câu nói được trích dẫn: Communities need to be protected from those who put personal success before everything else)

More...

SINH NHẬT

By Truong Van Khoa

             

Và  như thế trang http://truongvankhoa.vnweblogs.com/ đã tròn một tuổi :

•·                        - 58 bài viết

•·                        - 26.160 lượt truy cập.

•·                        - 1.485 góp ý
            
            Những tiêu chí quá nhỏ bé giống như một giọt nước giữa đại dương mênh mông. Cho dù như thế nào đi nữa trang blog này cũng đã nói được những điều cần nói. 

            Bloger cũng xin trân trọng cảm ơn những góp ý chân tình sự quan tâm đặc biệt của tất cả bạn đọc và thân hữu gần xa trong một năm qua.


            Nơi  đây độc giả  có thể tìm thấy một ý tưởng mới những góc cạnh khác của xã hội hoặc một sự phản biện xã hội với mong muốn cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.


            Có  một vài entry nhạt không hay hoặc xen lẫn những cảm xúc riêng tư cá nhân nhưng nhìn chung trang
http://truongvankhoa.vnweblogs.com/  đã bắt đầu cho mình những ngày học tập nghiêm túc một cách nhìn khác về thế giới phẳng và những quan hệ mới đang hình thành.


            Những thông tín cá nhân hoặc những hình ảnh riêng tư  (cho dù bloger đi rất nhiều nơi) hầu như không được post lên trang blog này. Có thể đó là một đặc tính cá nhân một thái độ thích đề cập đến cái chung hơn là cái riêng. Dẫu vô tình hay cố ý khiếm khuyết này vẫn không ảnh hưởng nhiều đến tính thời sự và "độ nóng" của những bài viết trên trang mạng.


            Bên cạnh những gai góc của vấn đề cần giải bày được nhìn nhận một cách thấu đáo bạn đọc thỉnh thoảng bắt gặp ở nơi đây những entry về âm nhạc. Qua đó với mong muốn mọi người có thể tìm về những khoảnh khắc tưởng chừng đã ngủ quên với  năm tháng...


            Nói về thời chúng ta đang sống cũng là một hướng đi có ích hơn là sự im lặng và câm nín. Nếu bất chợt người đọc tìm thấy một sự khó chịu không hài lòng ở một bài viết nào đó thì cũng là điều ngoài ý muốn của tác giả. Con người khi sinh ra đã không trọn vẹn nhân vô thập toàn là điều khó tránh khỏi.

            
            Mỗi  đời sống đều ẩn dấu một định mệnh. Những nguyện ước cần giải phóng những tiếng nói được quyền khai sinh là niềm hạnh phúc lớn lao của nhân loại vốn không thể nào khác được. 

More...