Ý kiến của bạn đọc Vnexpress.net xung quanh bài viết: Anh bầu tôi tôi bầu anh chúng ta đều là "Lao động giỏi"

By Truong Van Khoa

         Để rộng đường dư luận bloger xin phép đăng lại các ý kiến của bạn đọc trên mạng Vnexpress.net sau khi bài viết được đăng trên trang báo điện tử này.

Ai cũng biết nhưng không thay đổi

         Tôi thấy nội dung bài viết rất thực tế ai cũng biết và đến hẹn lại lên cứ cuối năm là bình bầu như vậy.

         Đơn vị tôi còn được 100% là lao động tiên tiến và 100% công chức xuất sắc nhưng không có một đề tài khoa học nào chất lượng mà áp dụng được cả.

         Có người nghiên cứu viên cả 5 năm trời không có một đề tài khoa học mà cứ cuối năm là xuất sắc. Vì vậy bình bầu cho vui mà thôi vì cuối năm có thêm 1-200.000đ ăn liên hoan .

         Nói chung đây chỉ là việc làm vui vẻ chứ đâu có đánh giá năng lực làm việc của cán bộ công chức. Không biết khi nào là được cải cách thay đổi hy vọng đừng trở thành văn hoá bình bầu việt nam.

(Paboor)

Lạ thật

         Đó là tình trạng chung. Lạ lùng là ở chỗ: Cuối năm bình bầu có khoảng 70-80 % lao động giỏi nhưng cơ quan thì be bét. Nghịch lý quá thể nhưng người ta vẫn không mảy may suy nghĩ về việc đó. Suy cho cùng bản thân cái danh hiệu thì không có lỗi nhưng người nhận danh hiệu thì...
         Lại nhớ cụ Tào Mạt nói một câu thế này: "Phi lễ vật thủ". Tạm hiểu là: Nếu không hợp lý và hợp lẽ thì dù có danh lợi đến mấy cũng đừng tham...

(Songlamchau)

Việc làm vô ích nhất...phải làm.

         Đó là việc phải bình bầu các danh hiệu thi đua bình bầu lao động. Đây là việc làm cho sự mất đoàn kết kéo dài trong tập thể lao động; là việc làm mà bất cứ một thủ trưởng đơn vị có năng lực và trình độ thực sự thấy mình bất lực nhất.

         Nên bỏ bình và bầu kiểu này.

(Lê Bình Minh)

Lao động giỏi và Chiến sĩ thi đua

         Bài viết rất hay bình xét các danh hiệu thi đua là việc làm hàng năm của các cơ quan đơn vị. Tất cả việc bình xét ( kể cả bỏ phiếu kín cho khách quan ) chỉ là chỉ là hình thức. Chỉ bao giờ những người lãnh đạo cảm thấy xấu hổ với lương tâm và dám nhường suất vinh quang này cho chiến sỹ cho nhân viên dưới quyền mới có thể chấm dứt được tình trạng tốn thời gian và giấy mực này.

(Nguyễn Đạt )

Cơ quan tôi thì khác.

         Do nguồn kinh phí khen thưởng có hạn nên người cần khen thì không khen mà chơi trò trung bình. Năm ngoái anh được rồi thì năm nay tôi được dù năm nay anh có bao nhiêu giải thưởng bao nhiêu bằng khen còn tôi thì chỉ đến ngồi cho có mặt thì chắc chắn năm nay tôi vẫn được khen còn anh thì ko được.

         Nhìn vào đó ai cũng nghĩ năm nay anh kém hơn năm ngoái. Ha ha ha như thế thì anh ngốc lẽ ra năm nay anh chỉ cần có mặt điểm danh như tôi để khỏi uất ức như bây giờ

(Quảng Nam)

Hãy cải tổ hệ thống bình bầu hiện nay

         Bình bầu ư? đấy chỉ là một "màn kịch" của những người có quyền lực thích ai thì đưa người đó lên. Đây không chỉ mảnh đất màu mở cho những kẻ bình quân cơ hội mà còn là cho chủ nghĩa bè phái có đất phát triển mạnh mẽ.

         Tôi đã có tới gần 35 năm trong hệ thống "bình bầu" đó cho nên tôi rất hiểu cái bình bầu đó là một thứ nhảm nhí như thế nào. Nếu chúng ta không có cách nào khác để làm cho tốt hơn thực chất hơn thì tôt nhất là cần sớm cải tổ nó đừng để các danh hiệu "rởm" làm mất thời gian và lãng phí tiền bạc.

(Lê Phượng)

  

More...

Tôi bầu anh anh bầu tôi. Chúng ta đều là "lao động giỏi" !

By Truong Van Khoa



         (*Bài viết đã được đăng trên trang Báo tin nhanh điện tử http://www.vnexpress.net và Báo văn hóa ra ngày 10/01/2010)       
         
        
      Những tờ lịch đầu tiên cho năm mới 2010 đã được bóc ra. Đây chính là thời điểm các cơ quan doanh nghiệp tiến hành tổng kết bình bầu các danh hiệu lao động cuối năm. Mọi người đều hoan hỉ dẹp bỏ  "thù vặt" trong năm cũ tiến hành bình bầu lẫn nhau để thoả mãn tỉ lệ 90% hoàn thành nhiệm vụ. Và như thế tỉ lệ lao động giỏi luôn đẩy lên ở mức "kịch trần" là 70% như mọi năm !

Dễ dàng nhận thấy đây là một mảnh đất màu mỡ cho chủ nghĩa bình quân cơ hội coi mặt đặt tên đầy cảm tính thích ai thì quyết lấy... của một nhóm người nhân danh tập thể. Sự xuề xoà thiếu nghiêm túc công tội không rõ ràng đã biến các danh hiệu như lao động giỏi chiến sĩ thi đua trở nên hư danh mờ nhạt không thực chất nhiều khi trở thành một trò đùa cho thiên hạ.

Bình bầu xét chọn đúng nghĩa là một động lực làm thúc đẩy năng suất lao động khuyến khích động viên những người lao động giỏi thật sự. Chọn người giỏi để nêu gương là một việc làm cần thiết để làm đầu tàu cho doanh nghiệp trên cơ sở đó người lao động sẽ  "tâm phục khẩu phục" cố gắng khắc phục khó khăn hoàn thành nhiệm vụ. Ngược lại nếu làm không đúng chúng ta sẽ gặp những hậu quả khôn lường gây tác động tiêu cực đến những người lao động chân chính. Trên thực tế đã tồn tại không ít trường hợp thủ trưởng cơ quan dành quyền phán quyết trong việc xét duyệt các danh hiệu thi đua cuối năm sự độc đoán chuyên quyền này đã gây nên sự bất bình trong dư luận. Quan điểm "lấy hiệu quả công việc làm thước đo phẩm chất năng lực cán bộ" đã bị bỏ rơi thay vào đó là cả nể cảm tính hình thức thậm chí không loại trừ cả việc mua bán "danh hiệu thi đua" bằng nhiều hình thức. Một điều đáng chú ý trong các Hội nghị điển hình đôi khi chiến sĩ thi đua tầm lãnh đạo nhiều hơn cán bộ công nhân viên vì các "chiến sĩ" thật đã chịu khó lép vế nhường lại "suất vinh quang" cho các "chiến sĩ" lãnh đạo !

Đất nước đang cần những lao động giỏi thật sự chứ không phải cần những con người vụ lợi tham lam cả danh lẫn tiền. Căn cứ theo các báo cáo tổng kết hàng năm của các cơ quan doanh nghịệp chúng ta sẽ bắt gặp một đội ngũ cán bộ công nhân viên hùng hậu lực lượng chiến sĩ thi đua lao động giỏi chiếm khoảng 70% ở cấp cơ sở. Với nguồn nhân lực "giỏi hơn người" này chắc có lẽ Quốc hội Chính phủ  và các chuyên gia kinh tế không cần phải "đau đầu" suy nghĩ "nát óc" để đạt được các mục tiêu tăng trưởng kinh tế cho năm kế hoạch.

Chúng ta đồng ý với nhận xét của ông Đặng Như Lợi Phó Chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề xã hội trong kỳ họp Quốc hội vừa qua: "Theo đề án cải cách tiền lương nhiều năm trước có tới 30 - 40% đội ngũ công chức viên chức trong khu vực hành chính sự nghiệp không đạt yêu cầu. Tỷ lệ này được cải thiện chưa? Trong đội ngũ chỉ có 1/3 làm cật lực 1/3 "chỉ đâu đánh đó" 1/3 có mặt cho thêm đông vui nhiều khi còn gây rối". Điều này có nghĩa rằng 2/3 cán bộ là "thiên lôi chỉ đâu đánh đó" và ngồi cho kín chổ để "ăn lương". Thực tế là như vậy! Lấy đâu ra 70% lao động giỏi để bình bầu xét duyệt và khen thưởng hàng năm.  

Bình  bầu xét duyệt các danh hiệu lao động phải đi vào thực chất. Hãy lấy "hạt gạo trên sàn" đừng lăng xê những "hạt tấm" một cách có chủ ý để đạt được mục đích cá nhân. Đối xử thiên vị bất bình đẳng là đi ngược lại sự tiến hoá của một xã hội văn minh !

More...

Merry Christmas 2009

By Truong Van Khoa

         Mừng Chúa giáng thế chúc mọi người được ngập tràn Hồng Ân của Chúa chúc một năm mới sức khỏe bình an và hạnh phúc !

More...

Happy New Year và huyền thoại ABBA

By Truong Van Khoa

 
       
         Xuân về. Ca khúc "Happy new year" lại vang lên giai điệu ngọt ngào. Nghe rạo rực. Bồn chồn. Ấm áp như­ từng giọt champagne. Lâu lắm rồi hơn 20 năm ca khúc bất hủ đó dường như­ đã trở thành quen thuộc khi thế giới đón mừng một năm mới. Đêm cuối năm trong dòng ng­ười nhộn nhịp ánh sáng của pháo hoa đèn đư­ờng lòng người lại trở nên gần gũi và thư­ơng yêu nhau hơn trong lời hát nghe nh­ư thắm thiết níu kéo "No more champagne. And the firework are through...Happy new year...Happy...".

         Thời vàng son...

         Tháng 6/1966 lần đầu tiên Bjorn Ulvaeus (sinh năm 1945) gặp Benny Andersson (sinh năm 1946). Lúc đó Bjorn đang là thành viên của một nhóm nhạc folk nỗi tiếng có tên là Hootenanny Singers. Trong khi đó Benny đang chơi keyboard cho ban nhạc pop lớn nhất trong những năm 60 của Thuỵ Điển the Hep Stars.

Cuối năm 2 ng­ời đã cùng nhau sáng tác chung ca khúc đầu tiên và đến cuối thập niên 60 Bjorn Ulvaeus và Benny Andersson đã thiết lập đ­ược những mối quan hệ khắng khít trong sáng tác. Benny rời nhóm The Hep Stars và nhóm Hootenanny Singers chỉ còn xuất hiện trong phòng thu.

Mùa xuân 1969 Bjorn Ulvaeus và Benny Andersson gặp 2 cô gái một nữa còn lại của nhóm ABBA. Đó là Agnetha Faltskog (sinh năm 1950) và Anni-Frid Lyngstad còn gọi là Frida (sinh năm 1945). Họ đã kết hôn với nhau. Agnetha Faltskog và Bjorn Ulvaeus kết hôn vào tháng 7/1971 Benny Andersson và Frida kết hôn vào tháng 10/1978.

Sự hợp tác ban đầu của nhóm chỉ là sáng tác các ca khúc đệm đàn sản xuất và hát đệm cho những ca khúc solo của mỗi ng­ời. Năm 1970 ý t­ưởng thành lập một ban nhạc để hát chung. Sau nhiều lần thất bại 2 năm sau ca khúc "People Need Love" ra đời đã chứng minh đư­ợc sự thành công trong nỗ lực của các thành viên trong nhóm. Họ tự đặt tên cho mình là Bjorn & Benny Agnetha & Anni-Frid. Trong cuộc thi tiếng hát truyền hình toàn Châu Âu năm 1973 được tổ chức tại Thuỵ Điển nhóm nhạc đã nhận giải 3 với bài " Ring Ring". Single và album cùng tên đã vư­ơn lên đứng đầu trong bảng xếp hạng âm nhạc của Thuỵ Điển và trở thành phổ biến tại Châu Âu.

Năm 1974 ca khúc nổi tiếng "Waterloo" đã lọt vào vòng chung kết và đạt giải nhất trong cuộc thi tư­ơng tự đư­ợc tổ chức tại Brighton Anh. Tên ABBA đ­ược chính thức công bố lấy theo 4 chữ cái đầu của các thành viên trong nhóm. Có một điều may mắn là tên ABBA là thương hiệu của một công ty đóng cá hộp tại Thụy Điển và công ty này đã nh­ường lại tên của mình cho nhóm nhạc nổi tiếng này.

"Waterloo" giữ vị trí đầu bảng Châu Âu và lọt vào Top Ten của Mỹ. Những Album đ­ợc phát hành sau đó đã đ­a ABBA đến tột đỉnh của vinh quang. "SOS" album thứ 3 đã khẳng định vị trí và "Mamma" đ­ược tiếp tục vị trí số 1 trong bảng xếp hạng ở Anh. Vài năm sau đó ABBA gây sốt tại Australia và 6 lần đứng ngôi đầu bảng tại n­ớc này.  

Năm 1976 với những ca khúc trữ tình lãng mạn nh­ư "Fernando" "Dancing Queen" và bộ s­ưu tập Greatest Hits và The Best of ABBA   đ­ược tung ra  đã gây nên "sóng gió" tại các nước Anh Mỹ Ausatralia ...Sau đó vào những năm cuối cuối thập niên 70  những ca khúc nổi tiếng  " Money Money Money" "Knowing me Knowing You" " Take A Chance On Me" "Summer Nigh City" và " Chiquitita" " Gimme! Gimme! Gimme!" " I Have A Dream" Thank You For The Music" đã gây nên tiếng vang trên thế giới. ABBA trở thành thần t­ượng và yêu mến trong công chúng yêu nhạc lúc bấy giờ.

Năm 1982 ABBA tan rã trong sự nuối tiếc của khán giả hâm mộ trên toàn thế giới. Ngư­ời ta khao khát sự trở lại của ABBA từng ngày. Tất cả chỉ là một sự hoài niệm. Và mới đây vào cuối năm 2005 khán giả từ 31 n­ước trên thế giới đã theo dõi một ch­ơng trình đặc biệc đ­ợc tổ chức tại Copenhagen Đan Mạch để kỷ niệm 50 năm cuộc thi ca nhạc Châu Âu Eurovision. ABBA không tới tham dự nhưng "Waterloo" đư­ợc bình chọn là ca khúc hay nhất của Eurovision.

Happy New Year và những giai điệu còn lại...

"Hapy new year" không những hay về giai điệu mà ca từ rất sâu sắc. Ngư­ời ta thích bởi vì nó gần như­ nằm trong ký ức và trở thành quen thuộc. Trong ngày xuân âm nhạc đem lại cho con ngư­ời nhiều tình cảm mến thư­ơng và mỗi khi khi nghe lại những bản nhạc thân quen lòng mình nh­ư ấm lại.  Tết đến trong từng mái nhà đâu  đâu cũng vang lên ca khúc bất hủ này.

Ca khúc "Hapy new year" đư­ợc viết tại Barbados vùng biển Carribean vào tháng giêng năm 1980 và đư­ợc ghi âm chính thức vào ngày 11/2/1980 tại phòng thu Polar Music. Trư­ớc khi tung ra trong album Super Trouper ABBA đã lên kế hoạch thực hiện video clip cho bài hát để phát hành d­ưới dạng album đơn. Khung cảnh lễ hội tất niên đư­ợc dàn dựng tại căn hộ của đạo diễn Lasse Hallstro và cũng tại nơi ấy là cảnh tiệc tàn mọi ng­ười ai về nhà nấy...

Tuy nhiên "Hapy new year" đã không đư­ợc tung ra ở dạng single đơn tại thời điểm đó mà thay vào đó là version Tây Ban ngữ Felicidad chỉ đ­ược phát hành ở các khu vực sử dụng tiếng này và lọt vào Top 5 ở Argentina. Thành công chỉ đến thế ! Như­ng đến năm 1999 chuẩn bị cho giao thừa thiên niên kỷ single "Hapy new year" chính thức đư­ợc phát hành và dẫn đầu Top 20 nhiều quốc gia.

Một năm đã khép lại. Nghe lại "Hapy new year" trong thời khắc giao mùa chúng ta mới cảm nhận đ­ợc những ca từ rất thắm thiết trong thế giới mong manh này. Có một cái gì đó rất đồng cảm trong nỗi đau mất mát của nhân loại trong năm 2009 đầy thiên tai và giông tố này. "No more champagne. And the firework are through. Here we are me and you. Feeling lost and fe eling blue...". Chẳng còn r­ợu champagne cũng chẳng còn pháo hoa nữa giờ chỉ còn có anh và em ngồi đây với sự mát mát gì đó trong nỗi buồn man mác... Tiệc đã tàn đêm cũng qua và bình minh xám không giống ngày hôm qua. Đây là lúc cho chúng ta... 

Seem to me now. That the dream we have before. Are all dead nothing more. Than confetti on the floor...Đôi khi tôi còn thấy. Thế giới rộng lớn này đang phát triển từng ngày. Và bư­ớc đến từ những đám tro tàn của những ngày qua. Happy new year ! Happy new year! May we all have a vision now and then. Of a world where every neighbour is a friend...Năm mới hạnh phúc. Chúc mọi ngư­ời có những ­ ước mơ một cách nhìn mới. Một thế giới mà mọi ngư­ời chung quanh đều là anh em bạn bè thân thiện và láng giềng của nhau...

More...

Người tình trong ca khúc Bến Xuân của Văn Cao

By Truong Van Khoa

 

 Một đêm mưa xuân lấm tấm ở Việt Trì dưới ánh đèn dầu có mấy người bạn văn nghệ tìm đến với nhau: Văn Cao Phạm Duy Thương Huyền Hoàng Oanh chủ nhà Lưu Bách Thụ và một vài người bạn thân khác . Họ uống rượu mía đặc sản Quảng Oai vùng Sơn Tây. Trong những khuôn mặt của đêm hôm ấy có 2 người ở Hải Phòng đó là Văn Cao và người đẹp "huyền thoại" Hoàng Oanh. 
        
Trong cơn say chếnh choáng Lưu Bách Thụ cầm lý rượu ngất ngưỡng đứng lên:
        
- Đêm nay không ngờ gặp lại Văn Cao và Hoàng Oanh ở đây những người con yêu của Hải Phòng và cũng là 2 nhân vật chính của bản tình ca bất hủ: Bến Xuân. Để mở đầu cho cuộc họp mặt thân hữu đem nay tôi đề nghị anh Phạm Duy hát lại bản nhạc này.

 Tiếng vỗ tay hưởng ứng vang lên trong căn phòng nhỏ ấm cúng. Trong khi Phạm Duy đi lấy cây guitar ngồi bên người đẹp não nùng Hoàng Oanh Văn Cao xúc động ngâm 2 câu thơ:
        
Chiều nay run rẫy tha đôi cánh
        
Một cánh chim xưa đến lạc loài.

         Trong điệu nhạc dìu dặt buồn của cung Ré thứ Phạm Duy bắt đầu hát:

         Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước

         Em đến tôi một lần

         Bao lũ chim rừng hợp đàn trên khắp bến xuân...

         Cả căn phòng như chìm đắm vào ký ức xưa những hoài niệm đẹp xót xa của một cuộc tình vừa mới chớm đã vội tắt ....

         
         Ngày ấy Văn Cao yêu tha thiết Hoàng Oanh thế rồi người đẹp nhanh chóng lên xe hoa lấy chồng là một nhạc sĩ tài hoa tiếng tăm thời đấy ở Hải Phòng. Hạnh phúc chóng qua người nhạc sĩ tài danh bạc mệnh kia từ giã cõi đời. Kể từ đó Hoàng Oanh trở thành người góa phụ...

         Nhà Văn Cao ở bến đò Rừng  người đẹp chỉ duy nhất đến thăm có một lần và không bao giờ đến nữa :

         Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước.

         Em đến tôi một lần...

         Tất cả chỉ còn là kỷ niệm.

         Nhà tôi sao vẫn còn ngơ ngác.

         Em vắng tôi một chiều.

         Bến nước tiêu điều còn hằn in nét đáng yêu.

         Và cuộc tình đã trở nên xót xa như trong thơ Lamartine: "Không có em cõi nhân gian này hoang vắng" (Un seul être vous manqué tout est dépeuplé).

         Bến xuân


            Nhạc: Văn Cao
            Lời: Văn Cao - Phạm Duy
                   *****
            Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước
            Em đến tôi một lần
            Bao lũ chim rừng hợp đàn trên khắp bến xuân
            Từng đôi rung cánh trắng ríu rít ca u ú ù u ú
            Cành đào hoen nắng chan hòa
            Chim ca thương mến chim ngân xa u ú ù u ú
            Hồn mùa ngây ngất trầm vương
            Dìu nhau theo dốc suối nơi ven đồi
            Còn thấy chim ghen lời âu yếm
            Tới đây chân bước cùng ngập ngừng
            Mắt em như dáng thuyền soi nước
            Tà áo em rung theo gió nhẹ thẹn thùng ngoài bến xuân

            Sương mênh mông che lấp kín non xanh
            Ôi cánh buồm nâu còn trên lớp sóng xuân
            Ai tha hương nghe ríu rít oanh ca
            Cánh nhạn vào mây thiết tha lưu luyến tình vừa qua

            Nhà tôi sao vẫn còn ngơ ngác
            Em vắng tôi một chiều
            Bến nước tiêu điều còn hằn in nét đáng yêu
            Từng đôi chim trong nắng khẽ ru u ú ù u ú
            Lệ mùa rơi lá chan hòa
            Chim reo thương nhớ chim ngân xa u ú ù u ú
            Hồn mùa ngây ngất về đâu
            Người đi theo mưa gió xa muôn trùng
            Lần bước phiêu du về bến cũ
            Tới đây mây núi đồi chập chùng
            Liễu dương hong tóc vàng trong nắng
            Gột áo phong sương du khách còn ngại ngùng nhìn bến xuân.
                                                                       
                                                                                     (Nguồn: Tổng hợp)

More...

Tin mới cho người tiêu dùng: Phát hiện hạt dưa có gây chất ung thư

By Truong Van Khoa

         (Chúng tôi đã được bảo vệ ! Ngay sau khi bài viết "Chúng tôi cần được bảo vệ !" được post lên bloger đã nhận được thông tin mới  về việc Chi cục an toàn vệ sinh thực phẩm Thành phố Đà Nẵng phối hợp với các cơ quan chức năng đã kiểm tra và thu hồi loại hạt dưa độc hại này. Xin cảm ơn !) 
      
        Chi cục An toàn Vệ sinh thực phẩm thành phố Đà Nẵng vừa phát hiện một doanh nghiệp dùng chất Rhodamine B (một loại hóa chất cấm dùng trong thực phẩm) để tẩm vào hạt dưa bày bán trên thị trường.
         Theo kết quả xét nghiệm của Trung tâm kiểm nghiệm thành phố Đà Nẵng   trong mẫu hạt dưa của doanh nghiệp tư nhân thương mại Tấn Phát thị trấn Phú Long Hàm Thuận Bắc tỉnh Bình Thuận được bày bán tại chợ Hàn quận Hải Châu thành phố Đà Nẵng có hóa chất Rhodamine B thường dùng để nhuộm len và lụa có khả năng gây ung thư cho người sử dụng. 
        Ngay sau khi có kết quả kiểm nghiệm Thanh tra Sở Y tế thành phố Đà Nẵng chỉ đạo Thanh tra Chi cục An toàn vệ sinh thực phẩm thành phố kiểm tra và thu hồi ngay các sản phẩm do doanh nghiệp này sản xuất cung ứng tại các chợ lớn và các điểm kinh doanh bánh kẹo trên địa bàn thành phố Đà Nẵng.

More...

Chúng tôi cần được bảo vệ !

By Truong Van Khoa

(Bài viết đã được đăng trên Báo Văn hóa số 1778 ngày 11.12.2009 và Báo Doanh nghiệp số Chủ nhật ngày 13.12.2009) 
 

(* Nhân đọc bài "Xoay xở lo bữa ăn gia đình" trên Báo Tuổi trẻ phát hành ngày 07/12/2009)


         Khi được hỏi về vấn đề an toàn thực phẩm ông Nguyễn Công Khẩn Cục an toàn vệ sinh thực phẩm - Bộ y tế trả lời : "...Tôi cho rằng trong thực hiện an toàn thực phẩm người tiêu dùng phải từ chối hàng không rõ nguồn gốc...". Đứng trên giác độ quản lý Nhà nước kiểu trả lời "ném bóng" qua cho dân chúng là chưa thể hiện rõ trách nhiệm của những người phải có trách nhiệm. Nói thế thì tội quá cho người dân ! Người ta biết lấy gì để từ chối khi họ mù tịt về thông tin họ lại càng không có quyền hành và thời gian để truy tìm nguồn gốc của từng loại thực phẩm. Chẳng lẽ mỗi buổi sáng đi mua 1 hộp cháo dinh dưỡng cho con chúng ta phải hỏi giấy đăng ký kinh doanh xuất xứ gốc gác của từng loại nguyên liệu hương liệu ? Nếu có hỏi chắc gì cô nhân viên bán hàng biết được những gì xảy ra với sản phẩm mình đang bán. Đến khi báo chí phanh phui chuyện đã rồi các cơ quan chức năng mới "chấn chỉnh" bằng những lối phát biểu suông kiểu đối phó cho qua chuyện ?  Và như thế công việc hàng ngày của Cục an toàn vệ sinh thực phẩm cho đến từ Chi cục địa phương là những việc gì nếu không đề cập đến công tác kiểm tra định kỳ mức độ an toàn của các loại thực phẩm (có tính chất quy mô trên toàn quốc) để bảo vệ cho người dân ? 

         Lòng tham của con người là vô đáy ! Cách đây hơn 100 năm Karl Marx đã từng nói nếu tỷ suất lợi nhuận lên 300% thì tự treo cổ mình lên nhà tư bản cũng sẵn sàng làm. Nói trắng ra khi nhà đầu tư kỳ vọng được được lợi nhuận "khủng" thì họ bất chấp tất cả. Khái niềm về đạo đức kinh doanh không còn và cũng chẳng hề tồn tại trong mắt các chủ cơ sở chế biến thực phẩm hàng ngày. Từ hành phí dầu mỡ tái chế cháo dinh dưỡng thịt bẩn gạo mốc ...tất cả đều luồn lách qua mặt dễ dàng. Cơ quan nào đã cấp giấy phép kinh doanh ? Và sau khi được cấp giấy phép rồi có những ai đang nhận lương từ tiền thuế của người dân thực hiện các chế tài cần thiết nhằm  bảo vệ cho những người tiêu dùng vô tội ? Sức khỏe của người dân đang xuống cấp những đứa trẻ suy dinh dưỡng ngày càng nhiều bệnh tật hoành hành khắp mọi nơi ...Chỉ có điều tai họa này không phải do "tại thiên" mà  do chính con người tạo ra. Những kẻ vô lương tâm đã chế biến phân phối những thực phẩm độc hại đến từng em bé những cụ già thậm chí đến từng bệnh nhân đang nằm chờ ở các bệnh viện. 

         
Quá trình sản xuất và tiêu thụ thực phẩm đã có những "lỗ hổng" khá lớn nó đã gây nên những hậu quả nghiêm trọng về đời sống những di chứng năng nề đối với sức khỏe của người dân tác hại của độc tố có thể kéo dài đến hàng chục năm sau. Một câu hỏi được đặt ra chúng ta có luật pháp có các cơ quan chức năng để thực thi pháp luật đó có hàng rào kỹ thuật có đầy đủ công chức trình độ cao (thậm chí quá nhiều) để bảo vệ sức khỏe người dân nhưng tại sao những thực phẩm độc hại kiểu này cứ đến đều đặn trong từng bữa ăn của chính chúng ta?  
  
         
Đã đến lúc nói đến trách nhiệm và việc làm hàng ngày của Cục An toàn về sinh thực phẩm - Bộ y tế. Cơ quan nào và ai là người nào chịu trách nhiệm cụ thể cho những vụ việc liên quan đến an toàn thực phẩm trong thời gian qua ?

More...

Trịnh Công Sơn: Nỗi lòng của tên tuyệt vọng

By Truong Van Khoa


 
               (Tranh do Trịnh Công Sơn vẽ)

         Tình  cờ đọc lại một bài viết của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trong "Tuyển tập những bài ca không năm tháng" (Nhà xuất bản âm nhạc). Anh viết vào tháng 11/1992. Cách đây đúng 17 năm. 
         
Chúng ta ai cũng đều thích nghe nhạc Trịnh với những đam mê không thể nào phai. Nơi ấy chúng ta bắt gặp những thân phận tình yêu chiến tranh và loạn lạc. 
         Nhưng đôi khi lòng ta bỗng dưng chùng xuống. Buồn. Chúng ta không muốn nghe nhạc nữa. Lục lọi. Và tìm đến những niềm an ủi dù trong khoảnh khắc. Đây chính là lúc chúng ta đọc lại...

         Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: "Cái ta đáng ghét". Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.

         Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người.
         Tôi lại biết thêm rằng dù là người chiến thắng hay chiến bại suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi.  Hạnh phúc đã ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng.

         Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự khổ đau và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh.

         Mỗi ngày sống tới mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm.    
         Ðời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi thắm thiết hơn nên tôi càng thấy yêu mến cuộc đời.  Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội.

         Có những ngày tuyệt vọng cùng cực tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa.  Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại.  Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.
         Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới.  Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Ðôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loạị Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy trắng tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ những vết dao khắc nghiệt. Chúng tôi vẽ những đất đai trên đó đời sống không còn bạo lực.

         Như thế với cuộc đời tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Ðời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.

         Chúng ta đã đấu tranh. Ðang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dài. Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống để làm người chứ không để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đại. Cõi nguời từ khước tước hiệu đó.

         Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nua. Tôi đang muốn quên đi những trang triết lý những luận điệu phỉnh phờ. Ở đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn về sự băng hoại. 
         Nhân loại mỗi ngày đang cố bày biện những tiệm tạp hóa mới. Ðóng thêm nhiều kệ hàng. Người ta bán đủ loại: đói kém chết chóc thù hận nô lệ vong thân...

         Những đấng tối cao có lẽ đã ngủ quên cùng với chân lý.

         Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.
         
Và như thế tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng.


More...

Câu chuyện cuối tuần: Chạy chức quyền và những hệ lụy

By Truong Van Khoa


 

 Hãy nghe Bộ trưởng Bộ Nội vụ Trần Văn Tuấn trả lời đại biểu Lê Văn Cuông (Thanh Hóa) trong kỳ họp Quốc hội : "...Làm thế nào để chấm dứt tình trạng chạy chức ? Đây là việc khó rất khó. Đòi hỏi cả hệ thống vào cuộc..." (nguồn: http//www.thanhnien.com.vn). Điều này có nghĩa là có phải chúng ta đang "bó tay""đầu hàng" trước một thực trạng ? 

Chạy quyền chức là một nguy cơ trực tiếp và lâu dài của đất nước. Bởi từ đó những cán bộ không đủ năng lực và phẩm chất sẽ "lọt vào" điều hành công việc và làm "mục ruỗng" các cơ quan Nhà nước. Đã từ lâu dư luận (mặc dù không có bằng chứng) vẫn cho rằng đầu tư cho dự án "chạy chức quyền" là siêu lợi nhuận. Hay nói trắng ra để có lợi nhuận nguồn thu về khi đạt được chức quyền (bằng cách chạy) bao giờ cũng kỳ vọng lớn hơn số tiền đã bỏ ra ban đầu. Và như thế bài toán chi trước rồi thu sau sẽ được thực hiện trong suốt thời gian dài tại chức. Thu ở đâu và thu như thế nào thì lại một chuyện khác chỉ có điều nó sẽ đồng nghĩa với hối lộ tham nhũng một vấn nạn đến giờ chúng ta vẫn chưa có thuốc chữa .

Vấn đề được đặt ra là tại sao chúng ta không minh bạch công khai và dân chủ trong quy trình đề bạt cán bộ ? Tại sao chúng ta cứ để một kẻ nào đó độc đoán hoặc một nhóm người có quyền lực quyết định các chức vụ trong cơ quan doanh nghiệp ? Sẽ là ảo tưởng nếu chúng ta trông mong vào sự tự nguyện tự giác của cán bộ vì đó là quyền lực là bổng lộc. Không có thiết chế ràng buộc giám sát việc họ đang làm thì đừng mong họ tự giác chấp hành những quy định đã ban hành.

Chúng ta đang hướng đến một xã hội văn minh. Ở đó những trật tự về tổ chức được thực hiện một cách minh bạch và dân chủ. Người dân chỉ tâm phục khẩu phục khi người lãnh đạo trong mắt họ là xứng đáng tâm huyết đi lên bằng chính năng lực thực có chứ không phải đi lên bằng cách chạy chọt và mua bán chức tước.

Một chức danh đề bạt bổ nhiệm phải có nhiều ứng cử viên các ứng cử viên phải có chương trình hành động phải đối chất tranh luận công khai với các ứng cử viên khác phải trả lời các câu hỏi một cách minh bạch cho các công việc sắp đảm nhận. Đó chính là một trong những căn cứ để thực hiện quy trình đề bạt bổ nhiệm mà tất cả những người dân đều mong muốn đồng tình và ủng hộ.

Đất nước đang đổi mới. Chính vì thế chúng ta thật sự cần những người tài giỏi. Chính sách chiêu hiền đãi sĩ không phải là một nghi thức và cần phải có chế tài cụ thể để thực thi một cách hiệu quả. Tệ nạn chạy chức chạy quyền đã đi ngược lại chính sách đó !

 Quản trị điều hành nhân sự càng không phải sử dụng người "thấp" hơn mình để dễ bề chỉ đạo sai khiến. Cũng cần nói thêm không ít lãnh đạo các cơ quan doanh nghiệp Nhà nước không thích những người gỏi hơn mình. Họ tìm mọi cách "đẩy" người tài đi nơi khác để chiếm vị trí "độc tôn". Bên cạnh đó họ tuyển dụng lôi kéo và đề bạt những kẻ bất tài hèn kém nhu ngược để củng cố thêm quyền lực. Thực trạng này đã kìm hãm sự tiến hóa của xã hội và đi ngược lại xu thế của thời đại. Hay nói cách khác chiêu thức "ngu để trị" đã trở nên lỗi thời và lạc lỏng giữa nền văn minh của nhân loại.  

Chúng ta vẫn còn nhớ trước nấm mồ của một nhà doanh nghiệp nổi tiếng người Mỹ có một tấm bia khắc dòng chữ lưu danh: Nơi đây yên nghỉ một người mà tài nhất là lôi kéo được những người giỏi hơn mình !

More...

Chuyến đò và đời người

By Truong Van Khoa


         
         Xin hân hạnh giới thiệu với bạn đọc bài thơ của Quỳnh Hương một người bạn (trên mạng weblogs.com) viết riêng cho bloger . Tác phẩm vừa được sáng tác nhân ngày Nhà giáo Việt Nam (20.11.2009).
         
         Tác giả  vốn là một nữ giáo viên hiện nay đang sống ở xa. Thơ của chị buồn. Sâu lắng. Lời thơ như nhắn nhủ và ẩn khuất nhiều nỗi niềm...
 
Những chuyến đò của một đời người

 

(* Kính tặng các Thầy Cô giáo
nhân ngày Lễ Hiến Chương Nhà Giáo 20/11/2009)


Bao năm chèo chống một chuyến đò
Chở những cuộc đời những âu lo
Mong sao một chuyến đầy một chuyến
Vuông tròn thiên chức của trời cho

Nhiều đêm giáo án mở trên tay
Lặng những ưu tư nặng tháng ngày
Quầng mắt trở trăn từng con chữ
Dòng đời trăn trở có ai hay ?

Dẫu mỗi một năm một thêm già
Mà vẫn trẻ hoài nỗi thiết tha
Vẫn lòng mong mỏi ngày thêm lớn
Trên những chuyến đò đã đưa qua

Yêu làm sao ánh mắt học trò
Dâng cả cuộc đời chẳng đắn đo
Trao hết tương lai niềm hy vọng
Của mỗi một năm một lần đò
..............

More...